"Chậc chậc...thật là tình cảm động lòng người a." Liếc mắt giễu cợt, khi thấy trận pháp đã nhuộm đỏ được một nửa. Tần Lãnh liền phất tay ra lệnh :"Đi mang cống phẩm tới đây."
"Vâng, điện hạ."
Đám người lập tức theo lời Tần Lãnh, đem từng cái từng cái ma tộc áp giải ra. Đây đều là một chút ma tộc già yếu hoặc là trẻ con. Bởi vì giết những người này, mới có thể triệt để khai phá oán khí của Lục Trường Sinh!
Vốn còn đang đau đớn vì Vô Song Kiếm Thánh tan biến, nhìn thấy động tác này của bọn họ, con ngươi của Lục Trường Sinh liền càng thêm siết chặt, lắc đầu :"Đừng...van xin các ngươi..."
"Giết ta! Giết ta đi! Đừng làm tổn thương bọn họ!"
Lúc này, trong đám người, Tình nhi đang ôm lấy Lưu bà bà. Mắt của nàng đã được chữa khỏi, mặc dù sợ hãi, nhưng nàng cũng không khóc rống như những hài tử khác.
"Tình nhi ngoan, nãi nãi ở, đừng sợ." Vuốt ve mái tóc của tôn nữ, Lưu bà bà chỉ có thể thấp giọng an ủi.
Ở trên cao, tùy ý liếc nhìn đám sâu kiến này, Tần Lãnh liền phất tay :"Bắt đầu huyết tế."
Theo sau đó, đệ tử Vạn Kiếm tông và Tiêu Dao tông liền bắt đầu động thủ bắt lấy những ma tộc này đi trích máu.
Từng cái nhân mạng lần lượt ra đi, mà hai cái hố rỗng trên đài cao cũng bắt đầu dâng lên máu tươi tanh nồng.
"Súc sinh! Mau dừng tay! Dừng tay cho ta!!!"
Lục Trường Sinh điên cuồng giãy giụa, kéo đến xích sắt không
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/su-de-nguoi-yeu-nham-nguoi/3303608/chuong-77.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.