Thạch Lệnh Thanh ngồi bật dậy, hiện tại y cảm thấy mình không những bị xúc phạm, mà còn bị sỉ nhục nữa. Rốt cuộc hắn cho rằng y có bao nhiêu phóng đãng, mới nhận định y không phân rõ được ai là cha của hài tử mình mang.
Hết lần này đến lần khác Quý Dương liên tiếp dùng lời nói làm nhục y.
"Cút!" Thạch Lệnh Thanh phẫn nộ trừng hắn.
Quý Dương chợt phát hiện ra chuyện mà bản thân đã bỏ qua, lúc này làm sao có thể dễ dàng buông tha được.
Ánh mắt hắn sáng rực nhìn chằm chằm Thạch Lệnh Thanh: "Ngươi trả lời ta."
Thạch Lệnh Thanh mím môi, tay lặng lẽ đưa vào trong chăn. Thạch Lệnh Thanh híp mắt, nhanh chóng xuất thủ, Quý Dương bóp chặt cổ tay y, khóe miệng nhếch lên, hắn nói: "Sư huynh, ngươi vẫn là nên thay đổi chút đi, cái thói quen hơi tức giận chút liền động đao. Cho dù không bị thương đến kinh mạch, nhưng bị đâm một đao, ta cũng sẽ rất đau."
Thạch Lệnh Thanh vùng vẫy không ra, lạnh lùng nói: "Đáng đời ngươi!"
Quý Dương híp mắt, nhìn y, không để tâm chút nào cười nói: "Đúng, đáng đời ta. Vậy thì sao, ngược lại ta muốn hỏi một chút là ai khiến ngươi rơi vào khốn cảnh hiện tại. Là ta, hay là đồ nhi tốt của ngươi?"
Thạch Lệnh Thanh nghe thấy hắn còn lôi cả đồ đệ Lý Úc của y vào, nhíu mày không nói.
"Sư huynh, ta thấy hình như ngươi quên mất một chuyện rồi."
Thạch Lệnh Thanh cau mày nói: "Trước đó ngươi thả ta ra đã."
Lúc này Quý Dương còn bóp chặt tay y hơn, y
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/su-de-luon-co-the-tim-duoc-ta/228466/chuong-15.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.