Edit: Tiểu Vũ
Sau khi chạy trốn, Quý Dương trở về đào nguyên.
Hắn trốn trong địa bàn của mình 5 tháng, Thạch Lệnh Thanh vẫn không tới cửa tìm hắn tính sổ, lòng hắn bắt đầu rục rịch không yên. Trước kia trong đầu hắn khi nhớ tới sư huynh luôn là giận đến cắn răng nghiến lợi, luôn muốn đánh bại y, khiến cho y phải hối hận, khiến y tự thẹn. Nhưng trải qua một đêm kia, tâm tư của hắn đã thay đổi, ý nghĩ đánh bại sư huynh đã bị những ý nghĩ khác dần dần thay thế. Thỉnh thoảng khi hắn đang suy nghĩ liền nhớ tới sư huynh như biến thành một người khác vào đêm đó, gợi lên dục hỏa trong hắn, khiến hắn phải đi vào trong của đào nguyên ngâm mình dưới thác nước, tẩy rửa mấy canh giờ mới tốt lên được.
Ngày hôm đó, hắn lại muốn.
"Ngươi thua rồi." Khóe miệng hắn nhếch lên một nụ cười tà, mũi kiếm lóe lên sắc trắng bạc chạm lên chiếc trán bóng loáng của sư huynh Thạch Lệnh Thanh hắn.
Sư huynh của hắn chật vật nằm bò trên đất, trước mũi kiếm, ánh mắt vẫn bình thản như cũ mà nhìn hắn, nhẹ nhàng "ừ" một tiếng, sau đó muốn đẩy kiếm của hắn ra. . đam mỹ hài
Quý Dương thu hồi kiếm, đắc ý nhìn y bò dậy.
Sư huynh của hắn mặt đầy bình tĩnh nhìn hắn, giống như sự chật vật lúc nãy không hề tồn tại.
Y mở miệng, biểu tình ung dung: "Ngươi thắng rồi, sau này không cần tới tìm ta nữa."
Trong lòng hắn bỗng nhiên phẫn nộ, hắn nhấc kiếm nâng cằm sư huynh: "Ngươi cho rằng mình thua
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/su-de-luon-co-the-tim-duoc-ta/228458/chuong-7.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.