Tiểu Đằng dắt cả nhà đến trường đua ngựa.
Mùa đông, nơi đây đã không còn màu xanh bát ngát mà trở nên hiu quạnh, đúng lúc có tuyết đổ xuống, tuyết trắng mênh mông bao phủ trong làn áo bạc, vô biên vô hạn, đẹp như sóng dậy ầm ầm.
Đám con nít nhảy nhót tung tăng, chân ủng đi ngựa, đầu đội mũ bảo vệ, tranh nhau chen lên ngựa. Tiếu Tử đã cưỡi lên một con ngựa Anh Quốc, được huấn luyện viên cho phép, nó đạp ngựa chạy đi.
Không khí giữa đông thanh tân lạnh lẽo, miệng mũi thở ra sương trắng, tuấn mã hí lên, móng ngựa dẫm lên tuyết vang lên những tiếng lộp bộp. Tiếu Đằng đứng trong gió rét, nhìn con anh.
Không chỉ có Tiếu Ẩn, ngay cả Tiếu Lâm cũng đã cưỡi ngựa quen. Thiếu nữ mười lăm tuổi thành thục dong ruổi trên ngựa, dáng m kiên cường ưu mỹ, khí khái anh hùng hừng hực.
Ghìm dây cương, thiếu nữ tóc ngắn trên yên ngựa nhìn qua hệt như một cậu trai, Tiếu Lâm nói: “Con muốn làm người cưỡi ngựa giỏi nhất!”
Tiếu Đằng nhìn nụ cười rạng rỡ của con, lại nhìn Dung Lục bên cạnh.
Anh thấy Dung Lục ở nhà bí bách ngột ngạt nên mới dắt cậu ta ra ngoài. Dù sao thì lần trước giận anh, Dung Lục cũng một mình chạy tới trường đua giải sầu. Cưỡi ngựa là cách tốt nhất để giảm stress, anh nghĩ, có lẽ sẽ hữu dụng.
Thể trạng của Dung Lục gần đây không tốt, thích ngủ sợ lạnh, hay ngơ ngác, nhưng nếu hỏi, cậu ta sẽ bảo không có gì, đơn giản là vì trời lạnh nên lười biếng.
Dung Lục nói
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/su-co-ngoai-y-muon/112417/chuong-28.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.