Dung Lục không nhiều lời, mắt vẫn chăm chú nhìn anh, cuối cùng ngoan ngoãn bước tới.
Tiếu Đằng lạnh lùng nói: “Lên xe.”
“…”
Ngồi vào trong xe, Tiếu Đằng không nói nữa, Dung Lục cũng không lên tiếng đặt câu hỏi nhưng tầm mắt chưa từng rời khỏi gương mặt anh.
Tiếu Đằng vẫn ngồi vững vàng.
Trên mặt còn vương lại nước mưa lạnh ngắt, tầm mắt cậu ta nóng rực, không có nghi ngờ, chỉ thuần túy là chấp nhất và lửa nóng, giống như muốn chiếu sâu vào linh hồn anh.
Về đến nhà, ánh đèn sáng rọi khắp nơi, hắt lên những giọt mưa đang rơi li ti bên ngoài. Trong phòng ngủ ấm áp, yên tĩnh vô cùng, vách tường dày ngăn cách căn phòng với tiếng mưa rơi. Dung Lục đã đổi quần áo khô, dùng khăn lông lau qua tóc, tuy vậy người cậu ta vẫn ướt nhẹp, trông có chút chật vật.
Tiếu Đằng ngồi xuống ghế, ánh mắt nhìn cậu ta chăm chú như tra khảo.
Dung Lục đứng trước mặt anh, mặc anh tùy ý dò xét.
Thu hồi bộ dạng ngây thơ, hồn nhiên hay cợt nhả, cậu ta có vẻ rất thành thục, nghiêm túc đến lạ kỳ.
Dò xét một lúc lâu, Tiếu Đằng mới mở miệng: “ Những gì cậu nói là thật?”
“Vâng.”
Dáng vẻ thu liễm của cậu ta lúc này thật sự là rất khác so với bình thường, gương mặt anh tuấn làm người ta an tâm đến lạ, khiến anh nghĩ đến một loại động vật vô cùng trung thành.
Tiếu Đằng nói: “Vậy thì để tôi xem xem, rốt cuộc cậu thật lòng đến mức nào.”
Dung Lục nhìn anh chăm chú, sau đó chậm rãi quỳ xuống,
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/su-co-ngoai-y-muon/112405/chuong-16.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.