Dung Lục tội nghiệp “Ừ” một tiếng.
Trong nháy mắt, Tiếu Đằng chợt thấy hối hận. Mọi ngày trông Dung Lục có vẻ dồi dào sinh lực hơn cả người bình thuờng, bất kể thế nào cũng cười hì hì, đến nỗi khiến anh quên mất chuyện thể chất cậu ta ốm yếu là thật. Nhà họ Dung giao đứa con trai duy nhất ở chỗ anh là vì muốn cho Dung Lục sống thoải mái vui vẻ chứ không phải để cho con trai mình làm trâu làm ngựa, thế mà anh lại quên mất.
Nghĩ đến đây, giọng điệu của Tiếu Đằng trở nên dịu dàng hiếm có (tất nhiên “dịu dàng” này là theo tiêu chuẩn của anh): “Đi về trước đi, tôi hẹn bác sĩ đến khám cho.”
Dung Lục ngoan ngoãn nghe theo, xoa xoa mũi, mắt như phủ tầng tầng sương mù, ẩm ướt phiếm hồng.
Tiếu Đằng bắt đầu thấy ghét: “Không đến mức phải khóc chứ?”.
“Không phải, ” Dung Lục xoa mũi, “Cái này là phản ứng sinh lý, không có cách nào…”
Nghe vậy thì đúng là cậu ta thực sự thấy khó chịu. Tiếu Đằng nhìn Dung Lục xiêu xiêu vẹo vẹo đi về phía bức tường thủy tinh, trước khi cậu ta té sml đã kịp thời kéo cậu ta lại.
Thấy Dung Lục phản ứng chậm chạp như vậy, nhiệt độ cơ thể lại cao trên mức bình thường, Tiếu Đằng mơ hồ thấy không ổn. Nói phát sốt liền phát sốt, đúng là không bình thường, lại nghĩ grong người Dung Lục có bệnh, đột ngột sốt cao như vậy phỏng chừng không thể xem thường.
Lúc này không đỡ Dung Lục cũng không được, Tiếu Đằng nhẫn nại vác Dung Lục vào thang máy, nghiêng
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/su-co-ngoai-y-muon/112398/chuong-9.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.