Ngồi trước bàn đọc sách một hồi thì chuông điện thoại vang lên, Tiếu Đằng hơi mất kiên nhẫn, nhìn tên người gọi đến, trong lòng tức giận, lạnh lùng ấn nút nhận.
Giọng nói được mọi người ưa thích của Dung Lục truyền vào trong tai Tiếu Đằng lại có vẻ như muốn ăn đòn: “Anh ơi, đã trễ thế này, anh không định ăn cơm tối sao?”
Tiếu Đằng lạnh lùng nói: “Mắc mớ gì đến cậu?”
Dung Lục cũng cảm thấy Tiếu Đằng không thích, cẩn thận nói: “Không có gì, em lo hôm nay quá nóng, anh ăn không ngon miệng.”
“Khẩu vị của tôi rất tốt, ” Tiếu Đằng cười lạnh, “Có việc gì thì mau nói đi, không có chuyện gì tôi cúp điện thoại.”
“Ồ? Anh ở nhà một mình, đã ăn chưa?”
“Ai nói với cậu tôi ở nhà? Tôi đang ở bên ngoài hưởng thụ không biết bao nhiêu khoái hoạt.”
“Ế, có đúng không…”
Lúc bình thường còn chưa tính, bây giờ Tiếu Đằng đang có loại cảm giác gặp phải kẻ thù, đột nhiên nghe thấy tiếng gõ cửa, liền nói: “Tôi có việc, không thèm nghe cậu nói nữa.” Sau đó cắt đứt cuộc gọi, đứng dậy đi mở cửa.
Vừa mở cửa, người tới không phải con trai cũng chẳng phải con gái mình mà là Dung Lục đang cầm điện thoại, nụ cười đáng yêu, dáng vẻ trêu ghẹo đứng uốn éo ngoài cửa.
Tiếu Đằng khí huyết sôi trào, không ngờ bị vạch trần, khuôn mặt trở nên lúng túng, nghiến răng hỏi: “Mấy đứa Tiếu Phác đâu?”
“Ồ?” Dung Lục mặt mày thảm đạm, “Hôm nay trông em đẹp trai thế này mà anh không bị em mê hoặc sao? Tốt xấu gì cũng
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/su-co-ngoai-y-muon/112396/chuong-7.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.