“Hứa Dịch Ngôn vui vẻ trong lòng, hắn không nghĩ tới mình còn chưa mở miệng đối phương đã chủ động mắc câu.”
Hứa Dịch Ngôn hai mắt nóng rực nhìn chằm chằm lọ dược màu lam nhạt, bên trong kia chính là mục đích mà hắn đến căn cứ B thị.
Cha hắn chỉ cần có thể biến thành dị năng giả, vị trí Hứa gia gia chủ sẽ không còn lung lay nữa, vị trí người thừa kế của hắn cũng sẽ vững như Thái Sơn.
Nên nói, cha hắn chỉ có hắn là con một, không có người cạnh tranh. Thế nhưng nếu vị trí của cha không ổn, vậy thì vị trí người thừa kế của hắn càng không ổn, nhất định sẽ bị đám người họ hàng xa như hổ rình mồi cướp mất. Cho nên hắn so với ai cũng càng nóng lòng hi vọng cha mình sẽ biến thành dị năng giả.
Hứa Dịch Ngôn theo bản năng muốn vươn tay cầm lấy, nhưng An Dương đột nhiên thu tay.
Hắn ngẩng đầu nhìn An Dương, chỉ thấy An Dương cười: “Hiện tại chúng ta nên thực nghiệm một chút.”
Tay An Dương đang trống rỗng bỗng xuất hiện một chiếc điều khiển từ xa loại nhỏ, hắn hướng vào phía bên phải ấn cái nút màu đỏ trên điều khiển. Sau đó mặt đất phía bên phải bắt đầu hạ xuống, khoang chứa đều hạ xuống một tầng. Sau khi xuống thêm một tầng nữa, phía bên phải đã biến thành một mảnh đất trống, trên bãi đất trống chỉ có một cái ***g sắt.
Lồng sắt được dùng kim loại bình thường chế tác thành, bởi vì trong ***g sắt chứa một vài người
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/su-bao-thu-cua-tang-thi-hoang/3104056/chuong-132.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.