“Kỳ thật anh biết, bởi vì khi anh giết chết gia gia tôn kính của em, ngay lúc ấy đã hình thành giữa chúng ta một khe vực mà anh không thể nào vượt qua.
Chúng ta rốt cuộc đã không thể vãn hồi.”
Tôi thích A Thần, thật lâu trước kia đã thích, sau này không biết từ lúc nào loại thích này dần dần biến thành yêu.
A Thần cùng Phó đại tiểu thư đính hôn, tương lai bọn họ sẽ kết hôn rồi sinh con, bạch đầu giai lão.
Cho nên mỗi lần tôi nhìn thấy Phó Nghiên, đều hận không thể khiến cô ta vĩnh viễn biến mất.
Đúng vậy, tôi ghen tị, tôi lại ghen tị với một nữ nhân.
Tôi ghen tị vì cô ta có thể được A Thần trân trọng, không giống loại trân trọng giữa anh em mà A Thần giành cho tôi, mà là loại trân trọng và quan tâm mà một nam nhân đối một nữ nhân nên phát sinh tình cảm.
Tôi từng tưởng tượng nếu có một ngày, A Thần cũng thích tôi, nguyện ý cùng tôi trải qua một đời…… Chỉ tiếc, tưởng tượng vĩnh viễn là tưởng tượng.
Mộ gia gia nói, ông định đợi sau khi A Thần chính thức tiếp quản Mộ thị, liền cử hành hôn lễ cho A Thần và Phó Nghiên.
Chuyện này với tôi mà nói, quả thực chính là một tin dữ.
Tôi không thể lại lừa mình dối người.
Tôi nghĩ, thổ lộ với A Thần, nếu A Thần đồng ý cùng mình một chỗ, vậy hai người chúng ta sẽ sống riêng, nếu em ấy không đồng ý, tôi sẽ rời khỏi N thị.
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/su-bao-thu-cua-tang-thi-hoang/3104028/chuong-117-2.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.