“An Dương trong lòng âm thầm kêu khổ, chẳng lẽ hắn là M ư o.0? Sao lại ngay lúc này có thể động tình chứ?”
An Dương không nhìn nổi bộ dáng Mộ Lê Thần thương cảm như vậy, vội vàng khuyên giải an ủi nói: “Lúc này mới qua vài năm thôi, em không cần thương cảm như vậy. Chờ khi chúng ta tu luyện thành công, bế quan một lần liền trôi qua vài thập niên, cũng có thể là vài thế kỷ, đến lúc đó em lại thương cảm cũng không muộn mà.”
Mộ Lê Thần bị những lời này của An Dương làm cho bi ai trong lòng đều tiêu tán hết, ngược lại có chút dở khóc dở cười.
Hắn trước kia sao lại không phát hiện, một An Dương nghiêm túc ổn trọng bản chất thật ra rất ngu ngốc chứ?
Mộ Lê Thần đem hồi ức không vui ném ra sau đầu, cầm bút thử viết vài chữ trên giấy cho quen tay, rồi mới lật qua trang khác, bắt đầu vẽ bản đồ.
Mộ Lê Thần chỉ cần nhìn qua là không quên được, Lý Văn Dương cho hắn xem bản đồ hắn đã ghi tạc trong đầu, hơn nữa ngay cả phương pháp đọc bản đồ cũng nhớ kỹ.
Hắn trực tiếp đem phương pháp đọc vẽ thành một bản đồ chân chính.
An Dương nhìn Mộ Lê Thần vẽ, cẩn thận lưu vào trí nhớ, hắn phát hiện sở nghiên cứu ngầm vậy mà lại nằm ngay bên dưới biệt thự Tần gia.
An Dương giật mình nói: “Khó trách Tần gia cho dù xảy ra chuyện gì cũng không chịu chuyển nhà.”
Khu biệt thự của Tần gia chiếm diện
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/su-bao-thu-cua-tang-thi-hoang/3103978/chuong-95.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.