Lúc hai người vào quán thịt nướng, Tiêu Mộng vẫn đang làu bàu mấy lời oán than như là kết bạn không cẩn thận, Lam Nhạn chỉ biết ăn thôi, không ai lấy tớ thì tớ sẽ bám lấy cậu gì gì đó.
Lúc Mạc Sùng Dương nhìn thấy Tiêu Mộng và Lam Nhạn, anh ta rất tự nhiên mà đứng dậy, nở nụ cười dịu dàng.
*** “Ô, Lam Nhạn cũng đến với Tiêu Mộng à, anh không nghe Tiêu Mộng nói gì cả.”
Lam Nhạn lườm Tiêu Mộng, thầm nói, con nhóc này thấy sắc quên bạn, chỉ mong sao đá em ra xa tám trăm mét ấy chứ. Nhưng Lam Nhạn lại lập tức nở nụ cười tươi rói với Mạc Sùng Dương: “Ha ha, đàn anh à, em với Tiêu Mộng là quan hệ gì chứ, như hình với bóng đấy.
Đàn anh, em không quấy rầy hai người các anh đấy chứ?”
Mạc Sùng Dương sửng sốt, mặt hơi đỏ lên: “Sao có thể chứ, đều là bạn học cả, chưa đến mức quấy rầy hay không quấy rầy đâu. Nào nào, hai người mau ngồi đi.”
Tiêu Mộng đỏ mặt, không biết nhìn vào đâu, xấu hổ ngồi xuống bên cạnh Lam Nhạn.
“Đàn anh, lại để anh tốn kém rồi, ngại quá.”
Tiêu Mộng liếc nhìn khuôn mặt anh tuấn của Mạc Sùng Dương, cắn môi xấu hổ nói.
Mạc Sùng Dương cười: “Không sao, cảm thấy ngại thì sau này em mời anh ăn thêm vài bữa là được, ha ha.”
Tiêu Mộng đơ ra, ngốc nghếch không biết nên nói gì, chỉ biết cười ngây ngô.
Khóe miệng Lam Nhạn giật giật.
Ôi đệch, không ngờ Mạc Sùng Dương biết tán gái như vậy, đúng là biết nói chuyện. Chậc chậc.
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/su-am-ap-cua-tong-giam-doc-ac-ma/1064750/chuong-380.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.