“Đi thôi đi thôi, loại đào tạo này đối với việc tìm kiếm việc làm rất tốt, hơn nữa cũng không phải người bình thường nào đều có thể đi, Tư Khải để em đi tham gia lớp này, đối với em không có hại, tôi cũng tán thành em đi tham gia.”
Trần Tư Khải tán thành, Kim Lân anh ta cũng tán thành, trời ạ, chẳng lẽ cuộc sống của Tiêu Mộng cô là muốn bị người khác khống chế sao?
Ở dưới lầu lớp đào tạo, vậy mà Tiêu Mộng thấy được người quen.
“Ơ? Kia không phải là Nhạn sao? Tôi nhìn nhằm sao?”
Tiêu Mộng dụi mắt, vẫn xác định, người phụ nữ nhỏ đang tay đấm chân đá một người đàn ông cao lớn bên kia, chính là bạn của cô Lam Nhạn.
“Ơ, Vì sao Nhạn cũng ở đây?”
Kim Lân híp mắt nhìn, vui vẻ: “Ha ha, Đó không phải là Bạc sao? Hóa ra là hai người bọn họ ở cùng một chỗ!”
Trời ạ, Nhạn vậy mà cùng Lôi gì kia ở cùng một chỗ?
Không phải sau lưng cô ấy đều gọi Lôi Bạc người ta là Lôi khốn nạn sao?
Vậy vì sao sáng sớm lại còn ở cùng một chỗ với anh ta… Liếc mắt đưa tình?
Trong mắt Tiêu Mộng và Kim Lân, hành vi múa máy tay chân của Lam Nhạn trong lòng Lôi Bạc, trực tiếp định nghĩa là: Liếc mắt đưa tình.
“Nhạn! Nhạn!”
Tiêu Mộng chạy qua, vẩy tay, hô.
“Hả?” Lam Nhạn hoảng sợ, quay đầu, nhìn thấy Tiêu Mộng, mặt của cô ta dẫn đầu đỏ đáng ngờ.
“Ôi, Mộng? Sao cậu lại tới đây?”
Vẻ mặt Lam Nhạn hoảng hốt.
Lôi Bạc cũng xoay mặt, thấy được Kim Lân,
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/su-am-ap-cua-tong-giam-doc-ac-ma/1064739/chuong-369.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.