Lam Nhạn vỗ nhẹ vào lưng Tiêu Mộng: “Ôi, cậu đừng nói nữa, cậu đúng là người có phúc, tình huống nguy hiểm như vậy, mà Kim Lân lại liều mạng cứu cậu. Nếu như hôm nay không có anh ta, tớ đoán giờ này cậu đi đời rồi. Tiêu Mộng, nói thật, tớ thấy Kim Lân tốt hơn Trần Tư Khải gấp nhiều lần. Ít nhất thì Kim Lân đối xử với cậu rất chân thành và ấm áp.”
Tiêu Mộng ngừng khóc, mở to hai mắt, ngẩng đầu lên nhìn Lam Nhạn: “Ý cậu là Trần Tư Khải đối xử không tốt với tớ?”
“Aiz, cũng không phải là không tốt, nhưng tớ luôn cảm thấy không thể hiểu được trong đầu Trần Tư Khải đang nghĩ gì. Còn Kim Lân đối xử với cậu rất tốt, liếc mắt là nhìn ra. Không bằng, cậu theo Kim Lân cũng được, cũng coi như báo đáp ân nhân của mình.”
Mặt Tiêu Mộng đỏ bừng, rồi nhanh chóng trở nên trắng bệch, mãi lâu sau mới ngập ngừng nói: “Tớ, sao tớ có thể xấu xa như vậy được chứ? Tớ… thật ra tớ muốn nói cho cậu… cái đó của tớ bị… Trần Tư Khải… làm cho rách rồi.”
Lam Nhạn nhíu mày: “Không phải cậu và Trần Tư Khải đã sớm ấy ấy rồi sao?”
“Ôi, cái đó là giả, thực ra chúng tớ chưa xảy ra chuyện gì cả, là anh ta lừa tớ. Lần du lịch nước ngoài kia mới là lần đầu tiên bị anh ta làm cái đó.”
*** Lôi Bạc đỡ Kim Lân lên xe, hỏi anh ta: “Vẫn ổn chứ, cậu còn trụ nổi không?”
Sắc mặt Kim Lân vô cùng nhợt nhạt, lắc đầu: “Không sao, chỉ thấy rất đau
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/su-am-ap-cua-tong-giam-doc-ac-ma/1064594/chuong-224.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.