“Tối nay em có đến Dạ Mị không? Nếu có thì anh đến đón.”
Kim Lân nhìn Tiêu Mộng, trong mắt hiện lên vẻ thâm tình, trìu mến: “Ngũ Ca nói là vẫn giữ một chỗ cho em, yên tâm đi, không thiếu của em một xu.”
“À, tối nay tôi có chút chuyện, không chắc có đến được không, đến lúc đó rồi nói. Anh không cần đón tôi, tự tôi đi được rồi, tôi còn có chút chuyện, tóm lại anh không cần nhúng tay vào.”
Tiêu Mộng suy nghĩ, dù sao thì Trần Tư Khải cũng đã trừ nợ cho cô ba tỷ rồi, trước mắt, cô chính là món đồ chơi của anh, cô có cần đến Dạ Mị làm nữa không? Nếu không tính làm tiếp ở đó, cô cũng nên báo với chủ quán một tiếng, rồi tặng một món quà nhỏ cho Bạch Mị.
Kim Lân gật đầu: “Ừm, thế tối nay anh đợi em ở Dạ Mị.”
Lam Nhạn không nhìn nổi nữa, người ta đường đường là cậu chủ nhà họ Kim, thế mà đứng trước Tiêu Mộng lại giống như cô dâu nhỏ, cam chịu như vậy.
Đúng lúc này, một chiếc xe tải đột nhiên lao về phía Tiêu Mộng.
Tài xế do mệt mỏi quá độ mà ngủ gật, lái gần đến nơi thì ngủ gục trên tay lái.
“Cẩn thận!!”
Kim Lân hô lên, sắc mặt tái đi trong nháy mắt.
“A a a…” Lam Nhạn hét lên thảm thiết, bịt lỗ tai lại.
Tiêu rồi, tiêu rồi… Tiêu Mộng lần này chết chắc.
Tốc độ của chiếc xe tải quá nhanh, không cách này tránh kịp.
Tiêu Mộng lại đang đứng ở ngoài cùng, lúc này chiếc xe tải chỉ cách cô chưa đầy năm mét!
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/su-am-ap-cua-tong-giam-doc-ac-ma/1064592/chuong-222.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.