Tiêu Mộng và Lam Nhạn đều ngây người.
Rõ ràng họ nhìn thấy vừa rồi bà thím vẫn còn hung hăng, bây giờ hai chân bà ta đều phát run.
Hóa ra, phụ nữ đanh đá cũng sợ kẻ xấu.
Tiêu Mộng kéo lấy áo Kim Lân, nói nhỏ: “Này, cũng không cần làm cho quá nghiêm trọng, chỉ cần có thể rửa sạch hiểu lầm cho Lam Nhạn là được. Đừng làm chuyện lớn gì, tôi thấy mấy gã này đáng sợ làm sao ấy.”
Ánh mắt Kim Lân lia về phía bà thím sợ sắp bại liệt kia, nhanh chóng mà nghiêm nghị, đã biến thành một làn gió xuân nhẹ nhàng khi anh ta quay lại và cúi đầu nhìn Tiêu Mộng.
“Haha, em yên tâm đi, tôi làm chuyện có chừng mực. Loại đàn bà độc ác này nên dạy bảo cho tử tế, nếu không họ tưởng họ là ai? Hơn nữa, bạn của bé con của tôi sao có thể bị ức hiếp được? Có Kim Lân tôi ở đây, tôi xem ai dám bắt nạt bạn của bé con của tôi!”
Lam Nhạn sắp choáng váng.
Cái gì vậy, cái gì mà “bạn của bé con của tôi”, mối quan hệ này… nghe cũng thấy bắt mệt.
Người đàn ông đẹp trai khí chất như mùa xuân tháng ba này, chính là Kim Lân, cậu chủ Kim bị Tiêu Mộng quở mắng là “tên điên” sao?
Trời ơi, người ta trong lành như vậy, trẻ đẹp lịch sự như vậy, phong độ ngời ngời như vậy, mặt mày tươi tắn duyên dáng như vậy, sao có thể liên hệ đến tên điên được?
“Cảm ơn anh, cậu chủ Kim, may mà có anh ở đây.” Lam Nhạn cười chúm chím gật đầu nói
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/su-am-ap-cua-tong-giam-doc-ac-ma/1064585/chuong-215.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.