Trần Tư Khải ngơ ngác nhìn tư thế ngủ không chút phòng bị của nhóc, trái tim bất giác mềm nhũn ra.
Anh ta cúi đầu hôn nhẹ lên má cô.
Từng làn hương thoang thoảng mê người, xâm nhập vào mũi anh ta một cách kỳ diệu.
Mẹ ơi, nhóc này… trên người có ma lực, hôn cô một cái cũng làm anh có phản ứng.
Trần Tư Khải vội vàng đi vào phòng tắm, tắm rửa sạch sẽ, gột rửa ngọn lửa vừa mới dấy lên.
Trần Tư Khải lấy khăn lau đi hơi nước trong gương lớn, rồi nhìn cơ bắp cường tráng của mình.
Lạ nhỉ. Bản thân làm sao vậy? Ban nãy đối mặt với sự cám dỗ trực tiếp như vậy của Anna anh lại không có ý nghĩ gì, tại sao vừa trở lại bên cạnh Tiêu Mộng, anh lại lập tức thấy mình đói khát khó nhịn?
Anh ta cúi xuống liếc nhìn thằng nhỏ đã trương lên của mình, không khỏi thở dài.
Đợi đi, đợi sau khi đau đớn lần đầu của nhóc qua đi, đợi đi, anh tuyệt đối sẽ không buông tha cho cô, anh sẽ quấn lấy cô mỗi ngày…
Trần Tư Khải lau khô người, không mặc gì đã leo thẳng lên giường.
Vén chăn lên, anh ta lặng lẽ nhích vào trong, áp sát vào thân thể nhỏ bé của Tiêu Mộng, anh ta ôm cô từ đằng sau.
Chà, thật là thoải mái.
Cơ thể cô mềm mại, mịn màng, thơm, ngọt ngào…
Hương thơm của cô lập tức xộc vào mũi anh, tựa như tán loạn lấp đầy cơ thể anh.
Tay anh thật sự không thể nhịn được mò mẫm trước người cô, cuối cùng chạm vào nơi đầy đặn của cô
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/su-am-ap-cua-tong-giam-doc-ac-ma/1064577/chuong-207.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.