Mất mặt lắm…
Trần Tư Khải ‘ừm’ một tiếng, lần đầu tiên nghe lời mà đi ra ngoài.
Tiêu Mộng ngâm trong nước ấm vô cùng thoải mái.
Chẳng bao lâu sau, Trần Tư Khải đột nhiên đi vào khiến Tiêu Mộng giật mình kêu lên.
“Sao anh lại vào nữa?”
Đôi tay nhỏ che trước ngực, che ngực rồi mới nhớ ra nước trong vắt thế này, bên dưới cũng nên che…
Cô nhận ra chỉ có hai tay thì không đủ để dùng.
Trần Tư Khải liếc nhìn cơ thể đỏ ửng của Tiêu Mộng, đưa cái bát trong tay tới: “Này, em uống hết bát canh gừng này đi.”
“Hả? Canh gừng? Tôi không muốn uống, cay lắm.”
Trần Tư Khải cau mày: “Tôi đếm đến ba, nếu em không uống thì tôi bóp mũi em rồi đổ cho em uống đấy.
Một, hai…”
Lời uy hiếp ngang ngược này khiến Tiêu Mộng sợ, không đợi Trần Tư Khải đếm đến hai thì Tiêu Mộng đã bưng lấy bát, nhăn mặt uống ực một hơi hết sạch.
Uống một bát canh gừng, cô lập tức toát mồ hôi khắp người.
Trần Tư Khải khẽ cười, giơ tay xoa lên vầng trán thấm ướt của cô.
Tiêu Mộng có thể thấy được sự yêu thương và quan tâm rõ ràng trong nụ cười đẹp đẽ của anh.
Anh… thật sự rất quan tâm đến cô sao?
Trái tim Tiêu Mộng không khỏi run lên.
Sau đó, hệt như đi đánh trận, Trần Tư Khải như đang chăm sóc một đứa trẻ, dùng chiếc khăn tắm lớn quấn Tiêu Mộng lại rồi ôm lên giường, đè cô xuống không cho cô cử động, sau đó sấy tóc cho cô.
Sấy tóc xong thì lại đích thân mặc đồ ngủ
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/su-am-ap-cua-tong-giam-doc-ac-ma/1064557/chuong-187.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.