Tiêu Mộng thầm an ủi bản thân, cô tự nói với chính mình, cô thích đàn anh nhà cô, cô thích đàn anh nhà cô… đàn anh… đàn anh… “Chào, tổng giám đốc Trần.”
Tiêu Mộng nhoẻn miệng cười xán lạn với Trần Tư Khải.
Cô giống như một mầm cây hương xuân, non mềm, tươi mới, mang theo giọt sương mai, không phải là loại ngôi sao xinh đẹp mặt đầy son phấn, tuyệt đối không phải là loại đó!
Cô chính là một viên trân châu, một giọt sương mai, một viên thủy tinh xinh đẹp… Trần Tư Khải nhìn Tiêu Mộng ở trên thuyền, ánh mắt tối đi.
Cô nhóc chết tiệt, thấy anh ta và người phụ nữ khác thân mật, cô không biết ghen sao?
Tốt xấu gì cũng có chút vẻ không vui cũng được!
Cô… thật sự không để ý tới anh ta sao?
“Ừ.” Trần Tư Khải lạnh lùng đáp một tiếng.
Giọng điệu thờ ơ kia, dường như Tiêu Mộng chính là bà dì dọn dẹp vệ sinh trong nhà anh ta vậy.
Đôi mắt phượng của Anna nhìn Trần Tư Khải, rồi lại nhìn cô nhóc trên thuyền, cười quyến rũ hỏi: “Cô ấy là ai?”
“Cô ấy là…”
Trần Tư Khải còn chưa nói, Tiêu Mộng đã vội vàng ngắt lời, nói: “Tôi là trợ lý của tổng giám đốc Trần! Xin chào!”
Trợ lý à… Anna nhướn cặp mày quyến rũ, đôi môi đỏ tươi hé mở: “Ồ, xin chào. Tôi là Anna, chủ của nơi này.”
“Hihi, chào cô. Nhà cô rất đẹp.”
Tiêu Mộng gật đầu, mặt cười giả tạo.
Trần Tư Khải thầm nghiến chặt răng, ánh mắt sắc bén hung dữ nhìn Tiêu Mộng.
Được lắm, Tiêu Mộng, em cười thật là xán lạn!
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/su-am-ap-cua-tong-giam-doc-ac-ma/1064544/chuong-174.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.