Đèn màu cam, dưới quầng sáng tròn, cô nhóc nhỏ xinh hoạt bát kia đang cuộn tròn thành một cục mà ngủ.
Trên giường, có một mảng hoa mai nhìn mà kinh người, tươi đẹp, tuyệt đẹp.
“Nhóc, bây giờ em mới hoàn toàn thuộc về tôi.”
Điểm sáng nhỏ nơi đầu ngón tay anh ta, dưới ánh sao le lói, thần bí mà tĩnh mịch.
Tóc anh ta nhẹ bay lên, cười thanh lệ mà tà quái.
Đẹp đến rung động lòng người, khiến người ta mê đắm.
Cả người ướt đẫm sương đêm, anh ta đi vào phòng, người lạnh toát.
Cởi áo khoác dài trên người, thân người cường tráng của anh ta lộ ra ngoài không khí, quả nhiên là tuyệt sắc khó cầu!
Anh ta giống như một con báo săn, nhẹ nhàng đi tới trước giường, kéo chăn ra, chui vào… ôm lấy cô nhóc ấm áp kia, từ từ nhắm mắt lại, ngửi mùi thơm mát nhàn nhạt trên người cô.
Khẽ than thở… Cứ thế này đi… Cứ thế này đi… Có lẽ, có thể sưởi ấm lẫn nhau.
Tiêu Mộng cho rằng mình mơ một giấc mơ hoang đường, chắc chắn là thế.
Cô mở mắt ra, hàng mi dài vẫn còn động đậy, cô đã bắt đầu đánh giá căn phòng, tìm kiếm.
Ừ, không có đàn ông, không có tên Trần gấu xấu xa hung dữ trong mơ kia.
Trong phòng chỉ có một mình cô.
Haha, cảm ơn trời đất, vẫn may đó chỉ là một giấc mơ.
Nhưng cô lại đổ mồ hôi lạnh, mẹ ơi, vậy mà cô lại bắt đầu mộng xuân rồi sao?
“Ôi, đã sáng rồi, để xem xem mấy giờ rồi nào.”
Tiêu Mộng xoay người lấy đồng hồ trên tủ đầu
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/su-am-ap-cua-tong-giam-doc-ac-ma/1064532/chuong-162.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.