Anh ta nhìn thấy cái gì đây?
Từ nhỏ tới lớn, cậu chủ nhà anh ta cực kỳ tôn quý, không hề coi ai ra gì, anh ta chưa từng ôm ai cả, không những có bệnh sạch sẽ mà còn rất lạnh lùng, anh ta tuyệt đối sẽ không quá nhiệt tình với ai, hoặc có thể nói, gặp với ai anh ta cũng rất lạnh lùng.
Người khác chết, người khác rách bùn thủng ruột, người khác nhà tan cửa nát đều không liên quan gì tới anh ta.
Anh ta lạnh lùng giống như một khối băng ngàn năm.
Cũng giống như một con ác ma không có trái tim.
Khang Tử đi theo cậu chủ nhiều năm như thế, lần đầu phát hiện cậu chủ nhà anh ta cũng có tình người và ấm áp, phát hiện ở chỗ của Tiêu Mộng.
Lẽ nào… Cái cô Tiêu Mộng này chính là mặt trời ấm áp làm tan chảy khối băng như cậu chủ nhà anh ta?
Là vậy sao? Sẽ như thế sao?
“Cậu chủ! Tôi ôm cô ấy cho nhé?”
Đã có đàn em chạy tới, nhận lấy hành lý của Tiêu Mộng, Khang Tử chạy tới, duỗi tay muốn đón lấy Tiêu Mộng.
Trần Tư Khải lạnh lùng liếc mắt nhìn, ánh mắt đó, rõ ràng là tràn đầy bài xích và bất mãn, ý là, Khang Tử cậu cút ra xa đi!
Khang Tử rụt cổ lại, lùi về sau một bước.
Trần Tư Khải tự mình ôm Tiêu Mộng, nhẹ nhàng đặt cô vào chiếc xe hơi dáng dài.
Phù… Trần Tư Khải thở ra một hơi.
May là hôm nay điều xe dáng dài tới, bên trong còn có hai hàng ghế sofa mềm, lái xe cũng không nhìn thấy được
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/su-am-ap-cua-tong-giam-doc-ac-ma/1064512/chuong-142.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.