Nói rồi, Trần Tư Khải bóp mông Tiêu Mộng, cô hoảng sợ kêu lên một tiếng rồi nhảy lên rất cao giống như bị kim đâm.
“Tư Khải à, đám anh em nghe nói ngày mai tôi đi Sahara còn cậu đi Ý, thế nên tụ tập ở Dạ Mị để tiễn chúng ta, mọi người đều đang đợi cậu đó, cậu mau tới đi.”
Trần Tư Khải còn nghe thấy chất giọng thô lỗ đặc trưng của Ngũ Ca đang gào thét ở bên đó.
Trần Tư Khải nhìn Tiêu Mộng, nhỏ giọng nói: “Tôi cố gắng vậy, mọi người đừng đợi tôi, cứ bắt đầu đi.”
“Ừ ừ ừ, vậy chúng tôi bắt đầu trước, cậu bận xong việc thì nhanh chóng tới nha!”
Lưu Diệc Hàn nào có dám nói thêm gì nữa, mọi người đều biết tính tình của Trần Tư Khải, chẳng ai dám bắt ép anh ta cả.
Lúc này, rất trùng hợp, điện thoại của Tiêu Mộng cũng reo lên.
Tiêu Mộng cố gắng nuốt thức ăn trong miệng, mở điện thoại lên xem, giật mình run lên.
Mẹ ơi, lại là lời kêu gọi của tên điên!
Ôi, làm sao giờ, là Kim Lân!
Bỏ đi, sợ có tác dụng gì chứ, cái gì nên tới rồi cũng sẽ tới, hơn nữa, không phải là cô còn đang xin Kim Lân xin Ngũ Ca cho cô vài ngày nghỉ mà không đuổi việc cô sao?
“Alo?”
Tiêu Mộng dùng giọng điệu nhẹ nhàng dịu dàng nghe máy.
Lúc này là lúc đang nhờ vả người khác, không thể đắc tội với người ta.
Ánh mắt của Trần Tư Khải lập tức trở bên sắc bén, híp mắt lại, nhìn về phía Tiêu Mộng.
Hử? Giọng điệu dịu dàng này của cô, đang
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/su-am-ap-cua-tong-giam-doc-ac-ma/1064494/chuong-124.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.