Trần Tư Khải hơi nhíu mày, nhìn khuôn mặt đỏ rực của Tiêu Mộng.
Khuôn mặt non mềm, khiến người ta nhìn mà muốn cắn vài miếng.
“Ưm…” Tiêu Mộng mới lắc đầu, vểnh môi nghĩ một lát: “Quên rồi… Tôi quên mất rồi… Trời ơi, tôi khóc sao?”
Lúc này Tiêu Mộng mới nhớ ra, lấy tay xoa mặt, khóc cũng ghê phết đấy.
Trần Tư Khải thở dài: “Em ý, đúng là trẻ con, nằm bò ra ngủ mà cũng khóc được.”
Trần Tư Khải liếc nhìn xung quanh, phát hiện không có mấy người, anh ta nhanh chóng cúi đầu, hôn một cái lên khuôn mặt ướt nhèm của Tiêu Mộng rồi lập tức rời đi, nói nhỏ: “Ngày mai ra nước ngoài, tối nay em dọn đồ đạc cẩn thận.”
Nói xong, không đợi Tiêu Mộng kịp phản ứng lại, Trần Tư Khải đã rời đi.
Tiêu Mộng mở to mắt, giơ tay sờ mặt mình: “Vừa rồi… là ảo giác sao? Anh ta hôn cô? Chờ đã, chờ đã, ngày mai ra nước ngoài? Làm hộ chiếu nhanh thế sao?”
Khi tan làm, Trần Tư Khải đi ra khỏi phòng làm việc, anh ta đã thay một bộ đồ thường ngày màu trắng ngà, lộ rõ vẻ ngọc thụ lâm phong, cực kỳ khôi ngô sáng sủa.
Tiêu Mộng liếc nhìn Trần Tư Khải, rồi nhanh chóng cúi đầu xuống.
Đáng chết, cũng không phải là người mẫu đi biểu diễn thời trang, cả ngày ăn mặc đẹp trai như này làm gì chứ?
Trần Tư Khải đút một tay vào túi quần, đôi chân thon dài thẳng tắp đứng bên cạnh Tiêu Mộng: “Mộng, đi, đi trung tâm thương mại mua ít đồ với tôi.”
“Hả? Tôi đi?” Tiêu Mộng trợn tròn mắt không
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/su-am-ap-cua-tong-giam-doc-ac-ma/1064492/chuong-122.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.