Tiêu Mộng chu đôi môi đỏ hồng, xị mặt xuống, ấp úng nói: “Anh bắt nạt tôi! Anh ức hiếp tôi! Rõ ràng là tôi không quyến rũ anh, nhưng anh lại cứ nói là tôi quyến rũ anh!
Còn nữa, tôi không có ướt, vì sao anh lại đổ oan cho tôi!
Còn nữa, tôi bảo anh bỏ tay ra, vì sao anh không bỏ?
Anh chỉ biết bắt nạt tôi! Huhuhu…”
Trần Tư Khải hít thở sâu, dở khóc dở cười: “Được, được được, em không quyền rũ tôi, là tôi trách nhầm em, được chưa? Thế nhưng, em thật sự ướt rồi, điều này em không thể không thừa nhận.”
Phụ nữ bị đàn ông làm cho ướt, chứng tỏ là có tình cảm với anh ta, cũng chứng tỏ kỹ thuật của anh ta tốt, đương nhiên Trần Tư Khải không thể dễ dàng bỏ qua cho cô nhóc này.
Hơn nữa, về mặt tình ái, cô non nớt như thế, không hiểu gì cả, hơn nữa còn cực kỳ sợ hãi anh ta, giờ phải làm sao?
Lễ nào chờ cô lớn thêm chút nữa, thành thục thêm chút nữa?
Chết mắt, nếu như thế, chắc là anh ta đã sớm nhịn chết mắt rồi.
Thế nên, bây giờ nhất định phải bắt ép cô tiếp nhận từng chút kiến thức một về mặt này.
Phá vỡ cảm giác bài xích của cô từng chút một.
Tăng mức độ thân mật giữa anh ta và cô lên từng chút một.
“Chỗ đó của em ướt rồi, chứng tỏ em là một người phụ nữ bình thường, không ướt mới là có vấn đề. Cái này không có gì cả, phản ứng sinh lý rất bình thường, em không phải xấu hồ.”
Mặt của Tiêu Mộng
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/su-am-ap-cua-tong-giam-doc-ac-ma/1064490/chuong-120.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.