“Cậu cũng không phải không biết, mình đã nói với anh ấy rất nhiều lần là tất phải để ở kệ giày ngay cửa ra vào cho mình dễ giặt. Anh ấy thì hay rồi, cứ như không nghe thấy vậy đó, lần nào cần mang tất cũng tìm mình…” Bạn thân của cô – Trần Tiêu ở đầu bên kia điện thoại nói cả buổi trời. Mãi đến khi Thẩm Niệm Thư đến rồi, cô ấy vẫn muốn nói thêm nữa, giọng điệu còn có chút ngưỡng mộ: “Vẫn là độc thân tốt hơn, không cần ngày nào cũng chăm chồng như chăm con.”
“Cậu đúng là có phúc mà không biết hưởng.” Thẩm Niệm Thư dừng lại trước của một tiệm đồ ngọt, nhìn đồng hồ, cách thời gian hẹn còn 5 phút, chắc đủ để kết thúc cuộc than vãn của bà chủ này rồi: “Mình đến trước cửa rồi, có gì lần sau nói tiếp.”
Trần Tiêu bên kia kêu lên một tiếng, còn không quên cổ vũ cô bạn của mình: “Cố lên, chúc cậu thành công! Xả thân cũng không sao, mình nuôi cậu.”
Thẩm Niệm Thư biết đó chỉ là nói đùa thôi, lắc đầu không nói gì, sau đó cúp máy.
Cô đứng trước bức tường màu hồng phấn của tiệm bánh ngọt, thầm cổ vũ cho bản thân, cố lên.
Hai ngày trước, cô nhận được cuộc điện thoại từ trưởng tiệm bánh này, mời cô xế chiều hôm nay đến thi vòng hai làm thợ bánh ngọt. Đây là công việc đầu tiên của cô sau khi về nước, lần đầu tiên xem lý lịch của cô, trưởng tiệm đã cười đến không khép miệng lại được. Kinh nghiệm dày dặn, lại còn về từ nước ngoài, điều đó đã
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/strawberry-vi-mua-he/481976/chuong-1.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.