Vừa mới dọn vào, buổi tối trời đã mưa lớn, mưa không dứt nên không thể đi ra ngoài, tôi đành ở nhà tự nấu cho mình một bát mì, xem quyển tạp chí kiến trúc mà Diệc Thần bỏ quên, tuy rằng chẳng hiểu mô tê gì ráo, nhưng vẫn xem hết sức chăm chú.
Chuông cửa không ngừng vang lên đứt quãng, tuy rằng không ồn ào gì, cách một hồi lâu mới dè dặt vang lên một lần, nhưng chưa từng dừng lại, hiện tại đã đến khuya.
Người đàn ông như hắn, vẫn mãi đứng ngoài cửa, giống như đồng hồ đúng giờ là ấn chuông, tôi thật không đành lòng. Tôi vẫn cảm thấy đau lòng cho hắn.
Mở cửa đi ra ngoài, người đàn ông cao lớn ấy vẫn đứng ngoài cửa, vừa nhìn thấy tôi liền nhanh nhẹn bước từng bước đến trước mặt.
"Tiểu Thần."
"Lục Phong, anh đừng như vậy, em còn muốn ngủ."
Hắn hạ thấp giọng, "Tiểu Thần."
"Anh cũng nên về nhà đi."
"Anh có thể giải thích với em không?"
Im lặng đối diện nhau, trong mắt hắn có vẻ đáng thương, tôi không biết nên làm sao.
"Anh nên biết là, em sẽ không theo anh trở về."
Hắn vẫn chỉ yên lặng, tôi lui về phía sau, đóng cửa lại.
Lúc này đã hoàn toàn im ắng, hắn thật sự đã đi. Tôi lên giường, chỉ có cái chăn đơn, trừ tiếng mưa tí tách ra không còn nghe thấy gì khác, vắng vẻ mà cô độc.
Lục Phong hiện tại giống như một đứa trẻ, ngu ngơ và bất lực. Hắn không ý thức được chính mình sẽ làm người khác đau lòng. Bây giờ lại nói chuyện nhỏ nhẹ như vậy, tôi sẽ
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/song-trinh-mai-mai-mot-tinh-yeu/1304949/chuong-90.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.