Tác giả: Lạc Nguyệt Thiển
Edit + Beta: Phô Mai Chi
28. SỰ AN ỦI DỊU DÀNG
Hôm sau, sau khi tỉnh dậy, có vẻ Quý Thu Viễn đã quên những gì mình nói tối qua, vẫn bình thường như mọi ngày.
Lúc ông tỉnh dậy đã hơn chín giờ sáng, Quý Nghiễn đi học từ sớm. Sau khi nhàn nhã ăn sáng xong, ông ngồi trong phòng khách không buồn đếm xỉa đến việc làm thủ công trong gia đình.
Lâm Nguyệt Cầm thấy bộ dạng biếng nhác của ông thì tức giận, tối qua nghĩ tới Quý Nghiễn ở trong nhà, sợ làm con cái tổn thương nên mới không cãi nhau với ông. Nhưng bây giờ cậu không ở nhà, bà mới lôi chuyện tối qua sau khi Quý Thu Viễn say ra nói: "Tối qua ông nói bậy nói bạ gì đấy, gì mà bảo con cái không cần học hành, câu này mà ông cũng nói ra được à. Ông quên mình chẳng làm được gì nên thân thế nào rồi mà còn muốn để Quý Nghiễn giống mình."
Quý Thu Viễn nghe thấy câu này lại buồn bực nhưng ông vẫn nhớ mình đã nói những gì sau khi tỉnh rượu. Ông không hề cãi cọ với Lâm Nguyệt Cầm mà nhắm thẳng vào Quý Nghiễn đang không có ở đây: "Nói nó vài câu thì làm sao, từ nhỏ đến lớn không phải tôi cho nó ăn học hay sao? Với cả tôi đâu muốn thất nghiệp, nếu nhà máy không di dời thì bây giờ sẽ thế này chắc?"
Lâm Nguyệt Cầm thực sự tức đến mức không còn lời nào để nói, cũng không muốn lời qua tiếng lại với ông nữa.
Có
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/song-nhu-hoa-mua-ha/2702085/chuong-29.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.