Dạ Tiêu lẳng lặng rót cho Kiều Linh một ly rượu rồi lại ngồi về vị trí cũ. Hai người cách nhau vừa tròn một thước, không gần quá, cũng không xa quá.
Hai người không tìm được bất cứ chủ đề gì để nói chuyện, mỗi người đều có tâm sự riêng, chỉ cầm chén rượu rồi trầm mặc đến xấu hổ.
Không ai có thể chủ động phá vỡ bầu không khí lặng ngắt như tờ này, mãi cho tới khi hai tiểu bảo bối đã chán món đồ chơi trong tay, léo réo chạy tới ngồi vào giữa Dạ Tiêu và Kiều Linh.
“Ba, mẹ, con cũng muốn uống rượu đỏ.” Cách Cách mạnh dạn nhào tới muốn lấy ly rượu trong tay Dạ Tiêu.
“Con cũng muốn.”
Một tay Dạ Tiêu vỗ khẽ vào cái mông đang nhổm lên của Cách Cách, tay kia nhanh chóng nâng ly rượu lên cao khiến cho Cách Cách đứng hẳn lên ghế, cật lực nhảy lên như chú căng-gu-ru cũng không thể chạm tới được ly rượu trong tay ba.
“Mẹ…” Hiên Hiên không đeo bám ba như Cách Cách mà quay sang “thương thảo” với mẹ mình.
Một ngón rồi lại một ngón, Kiều Linh bị Hiên Hiên nhẹ nhàng tách từng ngón tay đang cầm ly rượu, vô cùng cẩn thận và dè dặt.
“Con không được bắt nạt mẹ!” Cặp mắt màu trà chợt lóe lên, nhưng không kịp rồi, ly rượu của cô đã bị rơi vào tay của tên quỷ nhỏ kia.
“Bịch, bịch, bịch…” Hiên Hiên lấy được ly rượu trong tay mẹ, vội vàng chạy đi.
“Hiên Hiên, giỏi lắm!” Cách Cách nhảy thẳng xuống từ trên ghế sofa mà không để
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/song-luyen/2708229/quyen-1-chuong-14.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.