“Kiều Linh.” Có ai dó nhẹ nhàng lay lay cô, giúp cô bừng tỉnh từ giấc mộng đuổi không kịp, tìm không thấy mà trở về thực tế.
Cô từ từ mở mắt.
Giống như Chu Trang mộng điệp, ảo ảnh tựa như thật thứ cô kiếm tìm trong giấc mộng không phải là khuôn mặt đang lặng lẽ ở trước mắt mình.
“Dạ Tiêu, có chuyện gì không?” cô trầm giọng hỏi, đó là thứ thanh âm của buổi sớm, không quá lạnh cũng chẳng quá nóng.
Bất kể trong mộng hay ngoài thực tế, Dạ Tiêu vẫn chính là Dạ Tiêu, cho dù khuôn mặt có giống nhau như tạc, nhưng không ai có thể trở thành ai.
Kiều Thạch là ánh mặt trời mùa đông, luôn khiến trái tim người khác cảm thấy ấm áp.
Dạ Tiêu là người sống cùng tủ lạnh, chỉ có thể hạ thấp nhiệt độ xung quanh tới mức âm.
“Hai đứa muốn đi Disneyland, sẽ ở ngoài một đêm, em đi cùng không?” hôm nay là sinh nhật hai con, anh hy vọng cô sẽ cùng đi.
Ánh mắt cô trở nên mê man, vô ý vô thức nhìn hai đôi mắt bất an và khẩn trương đứng ở gần cửa. mới sáng sớm, cô chưa kịp đeo lên mình tấm mặt nạ lạnh lùng lại bị ánh mắt ngây thơ ấy nhìn vào khiến tim cô co rút.
“Anh muốn tôi đi không?” quay mặt sang, cô nhìn về phía anh, vẻ mặt vẫn là một trăm lẻ một số thẫn thờ.
Cô nghe theo anh, thuận theo lời chồng cũng là nghĩa vụ của người làm vợ.
“Anh hi vọng em sẽ đi.” Hôm nay cửa tủ lạnh
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/song-luyen/2708223/quyen-1-chuong-10.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.