Sáng sớm, trong không khí vẫn còn lưu lại chút tư vị của đàn ông khiến tâm trạng nhẹ nhàng khoan khoái. Cô đưa tay sờ thử, cái gối bên cạnh không lạnh, ngồi dậy, ánh mắt mờ mịt tìm kiếm bóng người quen thuộc.
Một bên giường vẫn còn vết lõm xuống, cô càng mông lung.
Tối hôm qua, Dạ Tiêu qua đêm ở đây.
Nhưng khi nhìn mười đầu ngón tay của mình, quả không ngoài dự đoán, cô thấy có vết thương đã được băng bó.
Chạng vạng tối hôm qua, cô thấy sắc trời tối sầm âm u, cô có dự cảm rằng đêm sẽ xuất hiện giông tố.
Mặc dù cô vẫn mặc bộ đồ trắng giống trước y hệt, nhưng hình như anh đã quên, trên đời này không có gì là hoàn toàn giống nhau.
Cô lại phát bệnh…
Chứng mộng du này đã mắc mấy năm nay.
Thật may, luôn có Dạ Tiêu.
Chứng mộng du của cô là một loại thay đổi trạng thái ý thức. khi cô phát bệnh, mọi liên lạc với thế giới xung quanh đều bị cắt đứt, cô sẽ co tròn vào trong thế giới của chính mình. Nghe nói bệnh nhân lúc phát bệnh có thể rất kích động, thậm chí còn nói sảng. bác sĩ tâm lý nói những hành động ấy là cách đểbệnh nhân tái hiện lại những khổ sợ trong suy nghĩ đã bị kìm nén lâu nay. Mỗi lần sau khi mộng du kếtthúc, cô sẽ không nhớ mình đã làm gì cả. thời điểm lúc cô bị mộng du, nhất định ánh mắt sẽ đờ đẫn,không thể nghe được thứ gì từ bên ngoài, thậm chí có thể có những hành động và lời nói không thể có khi cô đang có ý thức.
Từ lần đầu tiên nhìn thấy móng tay mình bị cắt sửa trong một buổi sáng, cô đã nổi lên nghi ngờ, sau đó trong lúc vô tình nghe thấy tiếng người giúp việc bàn tán cô mới biết hành động của mình lúc phát bệnh, cũng biết nếu như cô bệnh, Dạ Tiêu cũng sẽ thức trắng đêm chăm sóc.
Thật ra thì cô sợ, sợ mình sẽ làm ra chuyện điên rồ nào đó.
Nhưng mấy năm nay, không hề có chuyện như vậy xảy ra, bởi cô biết có người luôn yên lặng bảo vệ cô.
Tại sao cô lại phát bệnh? Thống khổ khi mất đi người yêu, còn bị nỗi áy náy hành hạ không buông.
Cô luôn nghĩ, nếu như khi đó, cô không hùng hổ lấy chuyện chia tay để ép Kiều Thạch kết hôn, liệu bây giờ kết cục sẽ không như thế này?
Là không còn đau đớn như thế này, không còn oán hận…còn cả hai đứa bé…
Đúng
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/song-luyen/2708219/quyen-1-chuong-8.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.