Tác giả: Lũy Niên
Đỗ Nguyệt theo bước chân đi ra khỏi con ngõ nhỏ, đi được một đoạn dài Trần Ninh Hoài nhìn bốn phía xung quanh không có quá nhiều người. Dừng chân nhìn về phía Đỗ Nguyệt, ánh mắt hờ hững nhìn kỹ thiếu niên này.
Bộ dáng Đỗ Nguyệt cao gầy, nếu đứng gần nhau thì thiếu niên còn cao hơn hắn một chút. Chắc cũng phải hơn một mét bảy lăm. Khuôn mặt tuấn tú, làn da có hơi đen nhưng không che giấu được dáng vẻ tri thức của người này. Trên người thiếu niên có một khí chất của người đọc sách rất rõ ràng.
Có lẽ bởi vì ánh mắt của hắn không thèm che giấu, thiếu niên có thể cảm nhận được sự đánh giá trong đôi mắt của hắn. Nhưng nó không khiến y khó chịu, ngược lại người đàn ông này làm cho y một sự áp lực vô hình nào đó. Khiến cho y có cảm giác bản thân mình phải phục tùng người này.
Đỗ Nguyệt theo lẽ thường, chắp tay chân thành cảm tạ hắn: "Đa tạ ân nhân giúp đỡ, chuyện ngày hôm Đỗ Nguyệt sẽ không bao giờ quên. Nếu sau này có việc gì cần giúp đỡ xin hãy nói, Đỗ Nguyệt không hứa lên núi đao xuống biển lửa vì ân nhân. Nhưng nếu là chuyện trong khả năng của Đỗ Nguyệt, sẽ sẵn lòng tương trợ."
Trần Ninh Hoài gật đầu, xem ra người này là kẻ biết tri ân báo đáp. Nhưng hắn chỉ giúp thiếu niên này đỡ một cú đấm mà thôi, hoàn toàn không có chuyện gì quá to lớn. Hắn cũng không cần người này phải báo đáp.
"Không cần, tiện
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/song-lai-toi-co-mot-song-nhi-lam-phu-lang/3451822/chuong-26.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.