Tác giả: Lũy Niên
Một ngày mới bắt đầu công việc cứ thế qua đi, mọi người cũng đã bắt đầu làm quen với hoàn toàn của biệt viện. Thế nhưng vì đường đi quá nhiều chỉ một ngày thật sự không thể nào nhớ hết được.
Sang ngày thứ, Dương An mở nhà cửa nhà kho kêu Dung thúc cùng A Trần là vị song nhi có thân hình cường tráng kia cùng mấy người khác bê mất khối vải đen cùng xám từ bên trong ra.
Nhà kho này nằm bên ngoài khu nhà chính, khác với kho trong nhà ở bên ngoài này chỉ chứa vải vóc của Dương hoặc những đồ cần dùng để buôn bán.
Dương An đối chiếu chút số liệu trên tờ giấy rồi lại kiểm kê số phải xong xuôi nói với A Trần bảo mọi người xếp hết đống vải này lên xe ngựa, chiều nay lên trấn kiếm người may quần áo. Y tính dùng số vải này để may cho người làm trong biệt viện mấy bộ quần áo, trời cũng dần lạnh nhưng ai cũng chỉ có mấy bộ quần áo chắp đầy mảnh vá như vậy thật sự không đảm bảo sức khóe.
Y nhìn Kiên An đang bê bốn xấp vải từ bên trong ra, tuy vóc dáng của người này nhìn qua đã cho người ta cảm giác yếu đuối nhưng thật sự thì lại rất khỏe. Dương An gật đầu quay sang nói với A Trần: "Trần huynh, một lát nữa huynh với Kiên An huynh cùng Dung thúc và Tùng thúc đi lấy số đo của mọi người. Nếu ai không nhớ thì giúp họ đo lại." Xong quay về phía Kiên An nói: "Kiên An huynh, lát nữa
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/song-lai-toi-co-mot-song-nhi-lam-phu-lang/3451819/chuong-23.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.