Tác giả: Lũy Niên
Trần Ninh Hoài theo trưởng thôn về nhà của ông. Lúc đi hai người nào nhà, con trai trường của ông cũng vừa vặn có việc đi ra ngoài. Nhìn thấy Trần Ninh Hoài hơi ngạc nhiên, nhưng rất nhanh nở nụ cười: "Cha, Ninh Hoài vết thương như thế nào rồi?" Y vẫn nhớ hôm ấy cha bảo mình lên trấn gọi đại phu, khi về nhìn thấy hắn nằm trên giường khuôn mặt trắng bệch đáng yêu đến cỡ nào.
Trần Ninh Hoài mỉm cười đáp lại y: "Vết thương của ta đã ổn rồi. Cảm ơn huynh."
Hùng Ưng gật đầu: "Chăm sóc sức khỏe cho tốt." Rồi y quay về phía trưởng thôn: "Cha, con lên trấn."
Thôn trưởng gật đầu: "Đi cẩn thận."
Hùng Ưng đi rồi, thôn trưởng dắt Trần Ninh Hoài về phía bộ bàn ghế bằng gỗ ở trong nhà. Ông rót một chén trà rồi đưa cho Trần Ninh Hoài kêu hắn ngồi xuống, xong xuôi ông khỏi thăm sức khỏe của hắn. Lại hỏi thăm đến Dương An.
Ông cũng nói đến Trần gia, Vũ thị nhưng chỉ bảo hắn đừng để ý đến bọn họ. Ông cầm chén trà trên tay, trước kia ông cũng đã có bất mãn với Vũ thị cùng Trần gia. Nhưng hiện tại lòng ông đã nguội lạnh.
Hổ dữ không ăn thịt con, nhưng thật không ngờ Vũ thị lại không biết tốt xấu như vậy.
Trần Ninh Hoài ngồi nghe ông nói, lâu lâu mới đáp lại một hai câu "vâng" "dạ". Hắn hiểu được ý tốt của ông.
Ngồi trò chuyện một lát, trưởng thôn mới nhớ đến khi nãy Trần Ninh Hoài nói có việc: "Nói đi, nay
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/song-lai-toi-co-mot-song-nhi-lam-phu-lang/3451804/chuong-8.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.