Mẹ Chu Cẩn Du nghe thấy lời nói của cháu trai, thì kinh hỉ nhìn sang con trai nhỏ của mình, “Cẩn Du, Tiểu Vịnh nói là sự thật sao? Con có bạn gái rồi? Con nhà ai? Bao nhiêu tuổi? Các con khi nào thì kết hôn?
Ngô Khánh Linh cũng bày ra bộ dáng quan tâm, cũng hỏi liên tục không ngừng: “Đúng vậy, Cẩn Du mau nói với thím hai đi, tình huống nhà gái thế nào.”
Chu Cẩn Du giương mắt nhìn thấy mọi người trên bàn đều không ăn, chỉ gắt gao nhìn mình, cho dù là hai đứa cháu Tiểu Thao nhỏ tuổi nhất cũng đều nháy mắt tò mò nhìn mình, trong lòng anh thầm thở dài một tiếng, buông bát đũa, lau miệng, nói: “Là có một bạn gái, người thành phố D, gia thế rất bình thường nhà không có bối cảnh, mới tham gia công tác được hai năm, chính là một cô bé bình thường.”
Anh vốn muốn nói là cô gái, nhưng lại có chút lo lắng, cảm thấy tình huống của Vương Tĩnh Kỳ vẫn nên nói là một cô bé sẽ đảm bảo hơn chút.
Chu Cẩn Du đã sớm biết chuyện của mình và Vương Tĩnh Kỳ sẽ không giấu được, hơn nữa anh cũng không cảm thấy mình có điều gì cần thiết phải che dấu, không nói đến hiện tại anh cảm thấy Vương Tĩnh Kỳ rất tốt, chính là nếu anh tìm một cô gái không tốt, nhưng chỉ cần anh xem trọng, thì không có ai có thể ngăn cản anh được. Hơn nữa, đám người trong nhà vốn cũng bởi vì việc này mà là phiềm mình, hiện tại mình cũng đã có bạn gái, tại
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/song-lai-tai-hon-lan-nua/1964377/chuong-140.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.