Sở Lan cứ rụt cổ mãi cho đến khi Thái Tử Phi lấy cớ rời khỏi buổi tiệc nó mới dám ngẩng đầu lên.
Nó căm tức nhìn Sở Hoằng Du: “Đồ mách lẻo!”
Sở Hoằng Du thong thả ung dung ăn một viên thịt, chậm rãi nuốt hết rồi mới nói: “Sau này đừng để ta nghe thấy những lời đó nữa, ta nghe lần nào sẽ cáo trạng lần đó, ta cứ thích cáo trạng như thế đó, sao nào?”
Sở Lan chỉ hận không thể úp mâm thức ăn lên đầu thằng bé nhưng nó không dám, lỡ đâu tiểu tử này lại đi mách lẻo, hoàng tổ phụ chắc chắn sẽ cho rằng mẫu phi của nàng ta không biết dạy con...
Sở Hoằng Du đắc ý tiến đến bên cạnh Vân Sơ: “Nương, có phải con rất lợi hại không?”
Vân Sơ sờ đầu thằng bé.
Mượn lực trả lực cũng xem như là một biện pháp hay.
Nàng dịu dàng nói: “Hài tử các con với nhau thì có thể dùng cách này, nếu bị người lớn khinh nhục thì phải nói cho ta và phụ vương của các con.”
Sở Hoằng Du gật gật đầu: “Đương nhiên rồi.”
Yến hội cũng đã gần kết thúc.
Trong thời gian diễn ra cung yến, Vân Sơ để ý Hoàng Thượng và Quốc công phu nhân đã biến mất khoảng một khắc còn sắc mặt của Hoàng Hậu thì càng ngày càng kém.
Yến hội mùng tám tháng chạp tới hồi kết thúc, Hoàng Thượng đứng lên nâng chén cùng mọi người, lúc này lại nghe thấy một tiếng leng keng vang lên, một thanh nhuyễn kiếm xuất hiện trước mặt mọi người, nó rơi
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/song-lai-ta-dich-than-day-do-quy-tu-quy-nu/3581685/chuong-374.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.