Tạ Thế Doãn cắn môi: “Đại ca là thân tôn tử của ngài, ta cũng thế, tại sao tổ mẫu có thể vì một câu của đại ca mà bỏ mặc ta, tổ mẫu biết mấy ngày này ta phải sống thế nào không?”
Nguyên thị áy náy duỗi tay lau nước mắt của nó: “Bây giờ đại ca con chưởng gia, là nó cho ta bạc mua thức ăn, ta không nghe lời nó thì cả nhà phải uống gió Tây Bắc sao? Doãn ca nhi, di nương của con đã chết, con đừng vì một người c.h.ế.t mà náo loạn với đại ca nữa, cúi đầu nhận sai thì ngày tháng của chúng ta sẽ trở nên dễ chịu không đúng sao?”
Tạ Thế Doãn hất tay Nguyên thị: “Ta đi tìm đại ca.”
Nguyên thị cười rộ lên: “Như vậy mới ngoan, mau đi đi.”
Tạ Thế Doãn tới Thanh Tùng Các, Tam Cửu đang đang quét rác trong sân, thấy nó tìm tới thì nói: “Đại thiếu gia còn chưa về.”
“Ta muốn đến thư phòng của đại ca mượn mấy quyển sách.” Tạ Thế Doãn mở miệng: “Ta vào một chút sẽ ra ngay.”
Tam Cửu do dự, hắn ta biết rất rõ cách đại thiếu gia cư xử tam thiếu gia mấy ngày nay, nếu hắn ta tự tiện để tam thiếu gia vào trong, chắc chắn đại thiếu gia sẽ không tha cho hắn ta.
Đúng lúc này, tiếng bước chân vang lên, Tạ Thế An đã trở lại.
Tạ Thế Doãn ngẩng đầu nhìn, nương theo ánh trăng, nó nhìn thấy Tạ Thế An một thân cẩm y, khí thế trên người khiến người ta quên đi sự thật hắn ta đã mù một
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/song-lai-ta-dich-than-day-do-quy-tu-quy-nu/3581671/chuong-360.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.