Vân Sơ tiếp tục hỏi: “Nàng ấy c.h.ế.t ngoài ý muốn hay là c.h.ế.t trong tay ngươi?”
“Nàng, nàng mắc bệnh hiểm nghèo...” Tạ Phinh cúi đầu: “Nàng đã c.h.ế.t rồi, con chỉ lợi dụng t.h.i t.h.ể của nàng một chút mà thôi... Mẫu thân, con thật sự cùng đường nên mới phải làm chuyện như vậy, cầu mẫu thân tha cho con một con đường sống!”
“Được rồi, ta sẽ không nói với ai.” Vân Sơ nhìn nàng ta chằm chằm: “Nhưng người từng gặp con không phải chỉ có một mình ta, con phải cẩn thận một chút.”
Nàng vừa nói vừa vỗ vai Tạ Phinh rồi xoay người rời đi.
Tạ Phinh gần như mất hết sức lực dựa vào tường.
Nàng ta từng là An Tĩnh Vương phi, quả thật có rất nhiều người từng gặp qua nàng ta, nhưng cũng chỉ gặp một hai lần mà thôi.
Khi đó mỗi lần nàng ta gặp mặt người hoàng thấy đều ăn diện lộng lẫy, trâm cài đầy đầu, khi đó nàng ta còn là thiếu nữ ngây thơ, trên mặt toàn là thịt.
Nhưng nàng ta bây giờ cả người chỉ toàn y phục đơn giản, gương mặt cũng hóp đi rất nhiều, đã sớm mất đi phong thái của thiếu nữ, chỉ có người từng ở bên cạnh nàng ta thời gian dài mới có thể nhận ra.
Nhưng nàng ta và người Tạ gia cả đời này cũng không gặp lại.
Chỉ cần mẫu thân không nói ra ngoài thì vĩnh viễn không có ai biết Ngô thứ phi của Thái Tử đã từng là An Tĩnh Vương phi.
Thời gian nhoáng cái đã tới tháng sáu, sau tiệc trăng tròn của trưởng nữ
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/song-lai-ta-dich-than-day-do-quy-tu-quy-nu/3581667/chuong-356.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.