Một hồi lâu, Thu Đồng lặng yên không một tiếng động xuất hiện sau lưng nàng, nhỏ giọng nói: “Vương phi, thuộc hạ đã nhìn qua, vị thứ phi tân nhiệm kia chính là Tạ đại tiểu thư, Tạ Phinh.”
Trên mặt Vân Sơ lộ ra biểu cảm quả nhiên là như thế.
Từ khi nghen nói Tạ Phinh qua đời, nàng đã nghi ngờ Tạ Phinh treo đầu dê bán thịt chó vào Đông Cung, sự thật đúng như nàng suy đoán.
Một lúc sau, Hoàng Thượng và Hoàng Hậu cũng tới, dù sao cũng khó nhìn thấy cảnh Ngu Mỹ Nhân nở rộ, đế hậu cũng muốn đến xem náo nhiệt, trò chuyện cùng mọi người.
Vân Sơ chú ý có một vị phu nhân đi bên cạnh đế hậu, khoảng chừng năm mươi tốt, bảo dưỡng cực tốt, khí chất dung mạo cũng không thua kém Hoàng Hậu.
“Mấy năm gần đây ngươi ít tham gia yến hội nên chắc không biết vị phu nhân này.” Đỗ Lăng nhỏ giọng nói: “Bà ta là Quốc công phu nhân.”
Vân Sơ đã hiểu.
Cả Đại Tấn này chỉ có một vị Quốc công nhưng đã mất từ hai ba chục năm về trước, chỉ để lại một vị Quốc công phu nhân.
Bởi vì vị Quốc công c.h.ế.t sớm kia từng lập công lớn nên dù ông ta đã c.h.ế.t nhưng vinh quang của phủ Quốc công cũng không lụi tàn, Quốc công tân nhiệm được hoàng đế trọng dụng nên gia tộc này vẫn cứ đứng sừng sững ở kinh thành không ngã.
“Ngươi biết không, vị Quốc công phu nhân này không có hài tử của bản thân.” Đỗ Lăng nói càng ngày càng nhỏ: “Quốc công
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/song-lai-ta-dich-than-day-do-quy-tu-quy-nu/3581665/chuong-354.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.