Vân Sơ kéo Sở Hoằng Du nói: “Du ca nhi, hai ngày nữa là phải đến hoàng lăng, con đã đọc sách xong chưa?”
Tiểu gia hỏa chột dạ rụt rụt bả vai, sau đó ngoan ngoãn đi đọc sách viết chữ.
Vân Sơ bế tiểu nữ nhi: “Trường Sinh, nương dự định mời phu tử tới giảng bài cho con, mỗi ngày chỉ học một canh giờ, được không?”
Sở Trường Sinh nắm lấy cổ áo Vân Sơ, lắc đầu nói: “Không, không cần.”
“Trường Sinh lợi hại nhất, nhất định sẽ không có vấn đề gì, nương sẽ học cùng con.” Vân Sơ ôn nhu cười nói: “Nương cũng sẽ mời một nữ hài trạc tuổi con tới phủ để chơi cùng con, con xem con thích ai, để con bé đọc sách cùng con có được không?”
Nàng hy vọng Trường Sinh có thể đọc sách viết chữ, hy vọng Trường Sinh có thể kết giao bằng hữu, dần dần trở nên hoạt bát.
Lúc này tiểu cô nương không lắc đầu nữa, ngẫm nghĩ hồi lâu rồi nói: “Nhàn, con thích nàng.”
“Nhàn, Nhàn tỷ nhi?” Vân Sơ kinh ngạc: “Chính là tiểu nữ hài Giang di nương đưa tới mấy hôm trước?”
Sở Trường Sinh gật đầu: “Nàng, nàng cũng nhát gan, con thích nàng.”
Vân Sơ: “...”
Nhàn tỷ nhi vốn dĩ đã an tĩnh nhát gan, sau khi Tạ gia xảy ra thì tính tình lại càng trầm lặng hơn, lần trước bị Tạ Thế An bắt cóc thì đã thành chim sợ cành cong, lúc nào cũng nơm nớp lo âu.
Trường Sinh chính là muốn một thư đồng nhát gan hơn mình, dùng điều đó để chứng minh bản thân
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/song-lai-ta-dich-than-day-do-quy-tu-quy-nu/3581647/chuong-336.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.