Vân Trạch đứng trên bậc thang, khoanh tay nhìn hắn: “Khảo nghiệm của Vân gia ta chia làm văn học và võ học, Vương gia chọn cái nào?”
Sở Dực khẽ gật đầu, mở miệng nói: “Văn học.”
Vân Trạch sửng sốt.
Sáu năm trước, vào ngày Sơ nhi gả cho Tạ Cảnh Ngọc, hắn cũng hỏi cùng một vấn đề như vậy, Tạ Cảnh Ngọc cũng chọn văn học.
Cùng là một câu trả lời nhưng phản ánh tính cách hoàn toàn khác biệt của hai người.
Tạ Cảnh Ngọc đọc sách nhiều, chọn văn học cũng không kỳ lạ.
Bình Tây Vương là võ tướng nhưng cũng chọn văn học...
“Được, mời Vương gia nghe đề, đề đầu tiên, ta ra vế trên, Vương gia đối vế dưới là được.” Vân Nhuận đứng bên cạnh bình tĩnh mở miệng: “Hành, hành, hành, hành hành thả chỉ.”
Sở Dực từ nhỏ đã theo nghề võ, tuy cũng từng đến Quốc Tử Giám đọc sách nhưng cũng không quá am hiểu.
Hắn đi qua đi lại một lúc rồi mở miệng đám lại: “Vọng, vọng, vọng, vọng vọng vân thư.”
Vân Nhuận ngón tay một đốn.
Vế dưới của câu đối cát tường này vốn là tọa, tọa, tọa, tọa tọa hà phương, hợp với vế trên sẽ tạo thành một khung cảnh tuyệt diệu.
Tuy vế đối của Sở Dực có vẻ hơi kém cỏi nhưng lại thể hiện được tâm trạng của Sở Dực ngay lúc này, đại khái là muốn nói bản thân đang hướng về Vân Sơ, nhưng lại không thể nói trắng ra nên đã đổi thành vân thư, một câu thơ mang ý nghĩa nhìn mây trên bầu trời hết hợp rồi
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/song-lai-ta-dich-than-day-do-quy-tu-quy-nu/3581638/chuong-327.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.