Người hoàng thất ngồi trên chỗ cao nhất, ba mặt xung quanh đều được bố trí bình phong, phía dưới bàn đều có lò than vô cùng ấm áp.
Vân Sơ đang dùng bữa thì một âm thanh truyền đến bên tai: “Vân tiểu thư, bản công chúa đang gọi ngươi.”
Nàng ngẩng đầu nhìn về phía bên phải mình, là công chúa Khánh Hoa đang gọi nàng.
Nàng nhếch môi.
Vị công chúa này ở kinh thành ăn tết xong không phải nên về phủ Phò mã ở Bình Lãnh sao, sao đến bây giờ còn chưa chịu đi.
“Công chúa có gì chỉ giáo?”
Công chúa Khánh Hoa thay đổi vị trí, ngồi xuống bên cạnh Vân Sơ, nhỏ giọng nói: “Nếu ngươi quen biết Ngô đại phu kia thì không bằng ngươi xin hắn một ít thuốc cho bổn công chúa?”
Vân Sơ dò hỏi: “Công chúa có bệnh kín gì sao?”
“Chỉ là thuốc bảo dưỡng dung nhan thôi.” Công chúa Khánh Hoa nói: “Sao, ngươi muốn từ chối mệnh lệnh của bổn công chúa?”
“Nhị tỷ là người duy nhất dám bày ra bộ dáng công chúa trước mặt người Vân gia đó.” Âm thanh lạnh lùng của Sở Dực từ bên cạnh truyền đến: “Nhị tỷ có dám nói mấy lời này trước mặt Vân tướng quân?”
Công chúa Khánh Hoa đứng thứ hai trong số mấy vị công chúa của hoàng cung, trước giờ Sở Dực đều gọi nàng ta là nhị tỷ.
Gương mặt nàng ta trở nên cứng đờ: “Ta chỉ nhờ Vân tiểu thư giúp một chút mà thôi.”
“Nhờ người ta giúp đỡ thì phải bày tỏ thái độ đúng mực.” Sở Dực uống rượu rồi nhìn
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/song-lai-ta-dich-than-day-do-quy-tu-quy-nu/3581633/chuong-322.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.