Trình Tự nháy mắt ra hiệu với Thính Tuyết, hai người cũng cất bước đi ra ngoài.
Bên trong phòng khách chỉ còn lại Vân Sơ cùng Sở Dực.
Sở Dực bưng rượu trái cây ngửa đầu uống, không biết là đã uống năm ly hay sáu ly, hắn chỉ biết đầu óc mình có hơi choáng váng.
Hắn nhìn về phía nữ tử ngồi đối diện, nàng mặc một bộ y phục ở nhà rộng thùng thình, mái tóc đen dài xõa xuống, nàng khẽ nghiêng người dựa vào ghế, cảm giác lười biếng tùy ý này khiến lòng hắn dâng lên một ý niệm đáng sợ.
Nàng uống hết ly rượu, đôi môi đã bị rượu trái cây nhuộm thành màu đỏ, hầu kết của hắn không nhịn được trượt lên trượt xuống.
Cảm nhận được ánh mắt mãnh liệt của nam nhân, Vân Sơ cảm thấy vô cùng mất tự nhiên.
Nàng phát hiện bản thân lại đang từ từ xem nhẹ cách biệt nam nữ, tuy rằng trong ngoài viện này đều là trung phó nhưng cũng không thể làm càn như vậy.
Nàng chỉnh lại y phục rồi đứng lên: “Vương gia cứ từ từ dùng, ta đi ra ngoài xem hai đứa nhỏ.”
“Vân Sơ.”
Sở Dực hô một tiếng.
Hắn mới vừa uống rượu nên giọng nói có chút khàn khàn, toát ra một hơi thở vô cùng kỳ lạ khiến lồ ng n.g.ự.c Vân Sơ đột nhiên thắt lại.
Nàng dừng chân, quay đầu nhìn về phía nam tử đang ngồi bên cạnh bàn ăn.
Đôi mắt đen nhánh của hắn tựa như một đầm nước sâu không thấy đáy, như có một lực hút vô cùng lớn muốn kéo
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/song-lai-ta-dich-than-day-do-quy-tu-quy-nu/3581609/chuong-298.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.