Cứ mỗi năm năm là những nước láng giềng của Đại Tấn sẽ cử đặc phái viên đến yết kiến vào dịp cuối năm, đây cũng xem như là một việc trọng đại.
Đại Tấn cũng cho bọn họ đủ thể diện, sắp xếp Thái Tử, Cung Hi Vương, Bình Tây Vương, ngũ hoàng tử, lục hoàng tử cùng ra mặt tiếp đãi.
Vân Sơ ngồi xe ngựa đến hoàng cung.
Tuyết rơi hai ngày nay khiến những mái hiên cũng đóng một tầng tuyết dày, đường vào cung đã được cung nữ thái giám dọn dẹp sạch sẽ.
Nàng cùng Thu Đồng đi theo tiểu thái giám đến đại điện tổ chức yến hội.
Hiện tại vẫn còn sớm, lúc Vân Sơ đi vào cũng chưa gặp được người nào quen biết.
Nàng đứng trong viện ngắm tuyết.
Tuyết rơi trên cây ngưng tụ thành băng vô cùng đẹp mắt.
“Vân tiểu thư.”
Một âm thanh từ phía sau vang lên.
Vân Sơ quay đầu, nhìn thấy gương mặt nhợt nhạt của Trang Thân Vương.
Nàng vội lui về phía sau một bước, hành lễ: “Bái kiến Vương gia.”
Ngữ khí của Sở Thụy cũng vô cùng suy yếu: “Ta đã sớm không còn là Vương gia.”
“Điện hạ.” Vân Sơ thay đổi xưng hô, lễ độ nói: “Tuy tuyết đã ngừng rơi nhưng bên ngoài gió lớn, điện hạ vẫn nên vào trong đi thôi.”
Sở Thụy lộ ra nụ cười khổ: “Sau chuyện ngày hôm đó, ta vẫn chưa có cơ hội giáp mặt nói với ngươi một tiếng xin lỗi, khụ khụ khụ... Hy vọng bây giờ còn chưa muộn.”
Nhắc tới chuyện kia, sắc mặt Vân Sơ khẽ cứng lại,
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/song-lai-ta-dich-than-day-do-quy-tu-quy-nu/3581606/chuong-295.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.