Tạ Thế Doãn vội vàng chắn trước người thân nương hô lớn: “Không cho phép các ngươi đụng vào di nương của ta, ta muốn cáo quan, ta muốn đi tìm mẫu thân, mẫu thân ta là đại tiểu thư Vân gia, ngài ấy sẽ tìm các ngươi báo thù!”
Ý cười trên mặt bà tử ngày càng sâu: “Tạ gia các ngươi đuổi đại tiểu thư Vân gia đi, bây giờ lại cho rằng Vân gia sẽ ra mặt giúp các ngươi à, có thể sao? Được rồi, ít nói nhảm, động thủ!”
Từng đợt tay đ.ấ.m chân đá rơi xuống như mưa, Thính Vũ đau đến mức phát ra tiếng kêu thê lương thảm thiết.
Nàng ta cảm giác được Tạ Thế Doãn đang chắn trước người nàng ta, vội vàng đưa tay đẩy nhi tử: “Doãn ca nhi, về hậu viện, về phòng đi, đừng ở chỗ này, đi mau... á đau... Cầu xin các ngươi buông tha ta, đau quá...”
Nguyên thị ôm Tạ Thế Doãn nói: “Doãn ca nhi, ngoan, nghe lời, về hậu viện đi!”
“Tổ mẫu, cầu xin ngài cứu di nương, di nương sắp bị đánh c.h.ế.t rồi!” Tạ Thế Doãn gào khóc, thấy Nguyên thị chỉ thở dài, nó vội vàng quay sang Tạ Thế An: “Đại ca, đại ca! Ta cầu ngươi, ngươi mau cứu di nương, sau này ngươi bảo ta làm cái gì thì ta làm cái đó, ta sẽ nghe lời đại ca, cầu xin đại ca!”
Tạ Thế An không d.a.o động, cứ đứng trơ ra đó.
Nguyên thị che mắt Tạ Thế Doãn, bàn tay bà ta dính đầy nước mắt.
Lúc này, Giang di nương từ hậu viện vọt ra, tay cầm một tờ ngân phiếu
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/song-lai-ta-dich-than-day-do-quy-tu-quy-nu/3581603/chuong-292.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.