“An ca nhi, con có biết Vũ di nương đi đâu không?” Nguyên thị ôm Tạ Thế Khang đi tới: “Ta nghe Doãn ca nhi nói Vũ di nương cả đêm không về.”
Tạ Thế Duy không biết từ đâu xông ra: “Tổ mẫu còn không biết nhỉ, đâu phải Vũ di nương mới không về nhà đêm hôm nay, đã mấy ngày rồi, nàng ta nửa đêm ra phủ, đến khi trời sắp sáng mới quay về...”
“Thế Duy!” Tạ Thế An ngắt lời Tạ Thế Duy: “Ít nói vài câu đi.”
Tạ Thế Duy lạnh lùng nói: “Đại ca, mỗi ngày sau khi Vũ di nương hồi phủ đều chạy tới Thanh Tùng Các trước tiên, ngươi có thể nói là nàng ta tới đó làm gì không?”
Sắc mặt của Tạ Thế An lập tức trở nên âm trầm: “Ngươi theo dõi ta?”
“Còn cần ta theo dõi sao, Tạ gia cũng chỉ có vài người.” Ánh mắt Tạ Thế Duy có chút tâm tối: “Hai người các ngươi đang âm mưu cái gì?”
“Hai huynh đệ các con đang náo loạn cái gì vậy?” Nguyên thị có chút khó hiểu: “Việc cấp bách nhất lúc này là phải tìm được Vũ di nương, Doãn ca nhi là mạng sống của nàng, nàng không thể nào rời phủ lâu như vậy vẫn chưa chịu về, chắc chắn đã xảy ra chuyện gì rồi!”
Một đám người đứng trong tiền viện Tạ gia nói chuyện thì đột nhiên nghe thấy tiếng gõ cửa.
Thư đồng Tam Cửu đứng sau lưng Tạ Thế An vội vàng đi mở cửa.
Một bà tử xuất hiện trước cửa: “Xin hỏi đây là Tạ gia sao?”
Hiện tại Tạ Thế An chính
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/song-lai-ta-dich-than-day-do-quy-tu-quy-nu/3581598/chuong-287.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.