Sở Dực bước chậm lại, sóng vai cùng nàng, lúc đi đến một nơi trống trải thì hai người mới kéo dài khoảng cách.
Hai người bọn họ không để ý tới còn có một bóng hình ngồi trong rừng hoa, một thân y phục màu xanh nhạt, trông cứ như đã hòa vào rừng hoa.
Vẻ mặt bệnh tật của nam nhân trắng nhợt, đỡ nhánh cây đứng lên, trông cứ như chỉ cần một cơn gió thổi qua là ngã.
Chính là Sở Thụy, người đã tự thỉnh chỉ phế bỏ phong hào của mình.
“Gia, tiểu nhân tìm được ngài rồi, nơi này gió lớn, cẩn thận cảm lạnh...”
Tiểu thái giám đỡ Sở Thụy bước ra khỏi rừng hoa.
Sở Thụy nhìn theo phương hướng mà Vân Sơ biến mất.
Hắn suy nghĩ tại sao trưởng nữ Vân gia vừa hòa ly lại thân quen với Sở Dực như vậy?
Hỉ yến cũng đã gần kết thúc.
Hoàng đế và mấy vị đại thần trò chuyện một hồi rồi đứng dậy chuẩn bị rời tiệc.
Lúc này, lại thấy trưởng tử Công Tôn gia vẻ mặt oán giận ôm n.g.ự.c vọt vào, quỳ gối trước mặt Hoàng Đế Hoàng Hậu: “Hoàng Thượng, Hoàng Hậu cô mẫu, xin hãy làm chủ cho vi thần.”
Hoàng Hậu xưa nay luôn yêu thương chất nhi này, lập tức bước xuống bậc thang đỡ Công Tôn Ninh dậy: “Đã xảy ra chuyện gì?”
Công Tôn Ninh ôm n.g.ự.c ho khan, lúc này mới cáo trạng: “Cô mẫu, là...”
Hắn ta còn chưa kịp nói xong thì tiếng khóc của nữ tử đã vọng tới.
Công Tôn Ninh bị ngắt lời, quay sang thì nhìn thấy Vân
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/song-lai-ta-dich-than-day-do-quy-tu-quy-nu/3581595/chuong-284.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.