Chiếc xe ngựa kia dần dần thả chậm tốc độ.
Mành xe được một cánh tay cứng cáp nhấc lên, ngón tay kia thon dài nhưng lại trắng nhợt.
“Gia, khoảng nửa canh giờ nữa là về tới kinh thành.”
Gã hầu quỳ gối bên chân hắn, cung kính bẩm báo.
Nam nhân không đáp lại, hắn nhìn về phía Vân Sơ, có chút ngẩn ngơ.
Cho dù chỉ thấy một góc nghiêng thì hắn cũng nhận ra đó chính là đại tiểu thư Vân gia, Vân Sơ.
Ngày đó ở trong cung, nàng suýt nữa đã trở thành thuốc dẫn của hắn.
Nàng đang ôm một tiểu cô nương trên tay, bên cạnh nàng còn có bốn năm nữ hài vây quanh, cười cười nháo nháo bước vào một thôn trang.
Hắn nhìn thấy rõ biển hiệu của thôn trang này: Cô nhi viện.
Hắn nhẹ giọng hỏi: “Đây là nơi nào?”
Gã hầu kia cũng không biết, khẽ lắc đầu: “Bẩm gia, lúc trước rời kinh hình như thôn trang này còn chưa xuất hiện ở đây.”
Sở Thụy còn muốn nói thêm gì đó thì bỗng nhiên lên cơn ho khan kịch liệt.
Gã hầu vội vàng đứng dậy, kéo mành xe, nhẹ nhàng vỗ lưng cho hắn rồi lại bưng tới một chén thuốc.
Sở Thụy cũng không nhận lấy.
Một kẻ b3nh hoạn như hắn vốn phải nên c.h.ế.t từ lâu rồi.
Lần trước thật vất vả hạ mới hạ quyết tâm tự sát nhưng cuối cùng lại được Vân Sơ cứu.
Nữ tử tên Vân Sơ kia cũng giống như trưởng tỷ vậy, gương mặt na ná, giọng nói dịu dàng ôn nhu cũng không khác gì.
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/song-lai-ta-dich-than-day-do-quy-tu-quy-nu/3581593/chuong-282.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.