Trình trang chủ trầm mặc: “Trâu phu nhân nên cầu nguyện viện tử này không có gì đi.”
Ông ta nháy mắt ra hiệu, một đám thị vệ bước lên ngăn cản đám phu nhân nha hoàn bà tử, đường đã được mở, Vân Sơ đưa người vào trong.
Nàng liếc mắt một cái đã thấy được bình sứ trong bụi hoa, giống cái trong tay A Mao y như đúc.
Đi tới phía trước vài bước thì đã nghe thấy âm thanh của hài tử.
Tim nàng trĩu nặng, nhanh chóng bước về căn phòng đó, là một căn nhà gỗ có một chiếc cửa nhỏ, nàng nghe thấy tiếng hài tử đập cửa: “Thả ta ra ngoài, mở cửa, mau thả ta ra!”
A Mao phóng lên đá văng cửa gỗ, khóa cửa to tướng trên cửa cũng rơi xuống đất.
Sở Hoằng Du vội vàng chạy ra khỏi phòng, còn có bảy tám con chuột đen to cỡ bàn tay người lớn chạy theo thằng bé, khiến da đầu người ta cảm thấy tê dại.
“Nương, nhiều chuột quá, con sợ lắm!”
Tiểu gia hỏa nước mắt nước mũi treo trên người Vân Sơ, rõ ràng là bị dọa không nhẹ.
Vân Sơ nhẹ nhàng vỗ lưng nó, ôn nhu nói: “Không sao, nương tới rồi, sẽ không sao đâu, đừng sợ...”
Chờ tiểu gia hỏa ổn định cảm xúc, nàng bèn giao hài tử cho Thính Tuyết: “Ngoan, về viện tử chăm sóc muội muội, nương sẽ về ngay.”
Sở Hoằng Du ngoan ngoãn gật đầu.
Bước tới tiền viện, đã thấy đám phu nhân kia trưng ra vẻ mặt khó chịu.
Trâu phu nhân cười lạnh nói: “Ta nào biết tại sao
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/song-lai-ta-dich-than-day-do-quy-tu-quy-nu/3581583/chuong-272.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.