Bỗng nhiên, máu nóng văng lên mặt.
Cùng lúc đó, khối đá kia rơi xuống đất, ma ma kia ngã quỵ, đôi mắt mở to, mất đi hơi thở.
Vân Sơ còn chưa kịp nhìn rõ chuyện gì đang xảy ra thì đã thấy mấy tên thái giám kia lần lượt gục ngã, trên cổ là một vết cứa rỉ máu, một chiêu trí mạng.
Nàng quay đầu nhìn thì thấy Sở Dực đang chạy như bay tới chỗ nàng.
“Vân Sơ, nàng bị thương ở đâu?”
Ngữ khí của Sở Dực có chút run rẩy.
Hắn nhìn thấy mặt nàng toàn là máu, trong tình thế cấp bách đã quên hết lễ nghĩa, gọi thẳng khuê danh của nàng.
Vân Sơ lau vết m.á.u của kẻ khác vương đầy trên mặt mình, lắc đầu nói: “Ta không bị thương.”
“Bình, Bình Tây Vương!” Ma ma dẫn đầu đứng bên cạnh khiếp sợ nói: “Đây là cấm địa trong cung, sao Vương gia có thể tự tiện xông vào, lão nô phải bẩm báo Hoàng Thượng!”
Môi Sở Dực gợi lên ý cười lạnh lẽo: “Giết ngươi rồi thì làm gì còn ai biết bổn vương đã tới đây?”
Ma ma kia thấy rõ sát khí trong mắt hắn, nháy mắt trở nên hèn mọn: “Lão nô chính là người bên cạnh Thái Hậu nương nương, trước khi Vương gia động thủ phải cân nhắc... A a a!!”
Lời còn chưa nói xong thì bà ta đã phát ra tiếng kêu thảm thiết, toàn thân ngã nhào xuống đất lăn lộn không ngừng.
Bà ta không c.h.ế.t nhưng hai cánh tay đã bị Sở Dực c.h.é.m đứt.
Máu chảy thành sông.
Đôi mắt của Vân Sơ
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/song-lai-ta-dich-than-day-do-quy-tu-quy-nu/3581573/chuong-262.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.