Vân Nhuận biết người như Vân Trạch sẽ không tranh chấp với hắn ta.
Nhưng mà ——
“Đích trưởng tử dòng chính Vân gia Vân Trạch còn ở đây, há có thể để kẻ khác đảm nhiệm vị trí tộc trưởng?” Vân Trạch vừa lên tiếng đã khiến Vân Nhuận vô cùng kinh ngạc.
Hắn ta chưa bao giờ nhìn thấy Vân Trạch bộc lộ mũi nhọn như vậy.
Hắn ta cho rằng sau khi tự đề cử, Vân Trạch sẽ trực tiếp đáp ứng, ai ngờ Vân Trạch lại không làm như vậy.
Vân Sơ cười cười.
Đời trước, đại ca quả thật đã nhường lại vị trí tộc trưởng.
Nàng đã sống lại một đời, đương nhiên mọi chuyện sẽ thay đổi.
Vân Nhuận ngây người trong tích tắc, lập tức hoàn hồn nói: “Vân Trạch, ngươi đừng hành động theo cảm tính, ngươi hiện tại chỉ là thứ dân, ngươi có thể làm gì cho Vân gia?”
“Ta có thể định ngày hẹn Nhị phẩm Binh bộ Thượng thư, ta có thể gặp mặt Thái Tử điện hạ, ta có thể uống trà với Bình Tây Vương.” Vân Trạch vẫn khiêm tốn nở nụ cười: “Không biết Nhuận đường huynh có làm được không?”
Sắc mặt Vân Nhuận hoàn toàn cứng đờ.
Đều nói đánh người không vả mặt, mắng người không chọc vào điểm yếu, Vân Trạch làm vậy là đang cầm d.a.o đ.â.m thẳng vào chỗ thiếu hụt của hắn ta.
Tuy hắn ta là người Vân gia nhưng cũng chỉ là quan Ngũ phẩm, thật sự không có tư cách trò chuyện vui vẻ với những người quyền quý đó, hắn ta còn chẳng thể tiếp cận bọn họ, bọn họ cũng
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/song-lai-ta-dich-than-day-do-quy-tu-quy-nu/3581570/chuong-259.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.