Khi đó, nàng là phụ nhân Tạ gia, lại hạ sinh huyết mạch của hoàng thất.
Dù nàng có vô tội thế nào thì cũng không thể bịt miệng tất cả người hoàng thất và bá tánh trên phố.
Nàng bị chỉ trỏ cũng chẳng sao, chỉ sợ đời này hai đứa nhỏ đều bị chuyện thân phận lai lịch quấy nhiễu.
“Vương gia nuôi dưỡng hài tử bốn năm, ta thua thiệt bọn nó bốn năm, ta muốn nỗ lực bù đắp mấy năm thiếu hụt này.” Ngữ khí của Vân Sơ trở nên nhu hòa: “Thân thể Trường Sinh yếu ớt, cần có người quan tâm chăm sóc, Vương gia trăm công ngàn việc, có thể để con bé tạm thời ở lại chỗ của ta chứ?”
Sở Dực lập tức gật đầu: “Được, sáng mai ta sẽ đưa Trường Sinh tới đây.”
Vân Sơ cười: “Đa tạ Vương gia.”
Ánh sáng mờ nhạt chiếu lên gương mặt nàng, nụ cười càng khiến gương mặt của nàng trở nên bừng sáng, một nụ cười thắng cả tinh hoa, thiên thu vô tuyệt sắc.
Hoa quế trên cây bị gió thổi đong đưa, rơi lả tả xuống đầu nàng, tinh tinh điểm điểm càng khiến nàng trở nên xinh đẹp.
Hắn không nhịn được vươn tay, ngay khi đầu ngón tay cách Vân Sơ trong gang tấc, Vân Sơ khẽ tránh đi.
Ngón tay hắn vẽ một đường cong, lấy được một bông hoa quế vương trên tóc nàng, thanh âm hơi khàn khàn nói: “Trường Sinh và Du ca nhi đều thích ăn bánh hoa quế.”
Ý cười của Vân Sơ ngày càng sâu: “Ta không biết nấu ăn, chỉ biết làm đúng một món bánh hoa quế,
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/song-lai-ta-dich-than-day-do-quy-tu-quy-nu/3581564/chuong-253.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.